(Đã chỉnh sửa nội dung bản dịch ngày 18/02/2026):
Trong thành cung khuyết nghiêng đổ, hào quang ngập tràn, sắc thái hai bên đối lập như hai đại dương va chạm kịch liệt, thần thông cọ xát kích khởi cuồng phong hồi trong trận pháp, khiến người ta đứng cũng không vững.
“Cừu Thẩm Thế! Ngươi muốn làm phản sao!”
Phía bên kia hào quang, một nam tử mặc áo xám, trường bào cuồn cuộn bay trong gió, gương mặt đầy vẻ âm trầm, tay nắm chặt một viên bảo châu màu xám.
Người đàn ông trung niên ở phía đối diện mặt đầy cười khổ, nhưng không lùi lại nửa bước, bàn tay đặt trên linh khí đã siết chặt, nói:
“Xin Đại tướng quân tuân theo đế mệnh, về kinh cứu giá!”
Khánh Tế Phương nheo mắt lại, cười lạnh vài tiếng, nói:
“Gan ngươi lớn thật, dám cưỡi lên đầu ta! Đế vương chẳng qua là bại tẩu, lui về phía núi rừng, có mệnh lệnh nào có thể vượt qua ta mà truyền đến đầu bọn người các ngươi? Ta là Đông Chinh Đại tướng quân, hạng người các ngươi sao dám kháng mệnh!”
Nhìn thấy khuyên can không nổi, cục diện từng giây từng phút trở nên căng thẳng, gương mặt vốn luôn a dua nịnh nọt của Cừu Thẩm Thế cuối cùng cũng lạnh xuống, thản nhiên nói:
“Khánh Đại tướng quân! Quân thượng rốt cuộc thế nào, không phải hạng người như chúng ta có thể biết… Nhưng nếu bị Ngụy Vương trừ khử… Đó là vận nước nhà Thục đã tận, còn đâu Đại tướng quân để mà nói nữa? Bọn ta cần gì phải tụ tập ở nơi này?”
Hắn hơi khựng lại, nhìn gương mặt ngày càng khó coi của Khánh Tế Phương, nói:
“Nếu Đế vương có thuật huyền diệu, không phải hạ tu như chúng ta có thể biết, vận nước nhà Thục chẳng qua là hưng suy nhất thời, Đại tướng quân vẫn còn chức vị, thì tự nhiên nên về kinh cứu giá, bình định Kỳ Lân.”
Lão nhân này lúc này cũng lười giả vờ nữa, thản nhiên nói:
“Đại tướng quân nói xem, có phải hay không?”
Khánh Tế Phương há hốc mồm.
Hắn ở đất Thục xuôi chèo mát mái, quen thói nói một là một, hai là hai, những năm này nói gì là nấy, nay xảy ra chuyện như vậy, tâm trí vị Đại tướng quân này đã hoàn toàn rối loạn, nhất thời lại không tìm được lời nào đối đáp.
Nhìn thấy tia do dự thoáng qua trên mặt hắn trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Cừu Thẩm Thế triệt để lạnh lẽo.
Tông môn núi Trường Hoài trấn áp đất Thục nhiều năm, uy thế cực trọng, những thế gia này sớm đã quen thói nhẫn nhục chịu đựng, tâm tư phản kháng rất nhạt, dù đến khắc này, chư vị Tử Phủ vẫn còn do dự chưa quyết.
Nếu Khánh Tế Phương có thể mặt không biến sắc, quả đoán đứng ra, vẫn dùng sự âm hiểm và hung tàn như cũ áp chế mọi người, họa may còn có cơ hội cứu vãn nguy cơ, nhưng biểu cảm khó coi của hắn phản chiếu trong mắt chư vị Tử Phủ, dù chỉ là một tia do dự, cũng khiến những tu sĩ Tử Phủ từng là con cưng của chín họ bốn môn, bước qua núi thây biển máu này lòng sáng như gương.
‘Kẻ này không biết nội tình, núi Trường Hoài đã bỏ rơi hắn rồi.’
Ngay sau đó vang vọng chân trời chính là tiếng cười lớn của Thiên Quyết Chân nhân:
“Khánh Tế Phương! Thời khắc ngươi đền tội đã tới rồi!”
Tiếng nói này cuồn cuộn truyền đến, giống như một cái tát vang dội quất vào mặt Khánh Tế Phương, trong mắt hắn dâng lên sự phẫn nộ không thể diễn tả, nhưng vị Chân nhân trước mặt đã tiến lên một bước, chắn ngang tầm mắt hắn, thản nhiên nói:
“Khánh Đại tướng quân… Đến lúc phải đi rồi.”
Khánh Tế Phương hít sâu một hơi, đôi môi khẽ động, nói:
“Thiên Quyết ở ngoài, chỉ e sau lưng cũng có phục binh, đi thế nào được!”
Cừu Thẩm Thế cười lạnh nói:
“Cứu giá đâu sợ cái chết! Đại tướng quân nếu sợ hãi, bọn ta xin đi trước một bước!”
Cừu Thẩm Thế đương nhiên không sợ, Thiên Quyết tìm là tìm phiền phức của Khánh Tế Phương, mà bọn họ không oán không thù, nếu Kim Nhất thật sự có bố cục, họ bỏ lại vị Đại tướng quân này, tự nhiên có thể thoát thân!
Khánh Tế Phương mạnh mẽ ngẩng đầu, đón chờ hắn là những ánh mắt lạnh lẽo xung quanh, hiểu rằng lúc này mình còn không lên đường, chỉ có thể một mình trấn thủ cửa ải này.