Lý Khuyết Uyển nhất thời trầm mặc, Thiên Hoắc cũng không ngạc nhiên, nhấp một ngụm trà đặt chén xuống, đợi đối phương âm thầm tiêu hóa hết ý tứ trong lời nói của mình, cuối cùng mới nghe thấy thiếu nữ nói:
“Đại nhân thần thông quảng đại, là chủ của Kim đức, không phải hạ tu có thể biết được… Là ta cô lậu quả văn rồi.”
Thiên Hoắc cười cười, nói:
“Không dám… Mặc dù vậy, đứng đầu Tam Kim, vẫn phải suy tôn cái Kim của Quan Giải Tiêu Dao, vị đại nhân đó bối phận và thần thông đều cực lớn, đại nhân nhà ta có thể thành đạo, sự thành toàn của Ngài có trợ lực rất lớn… Chỉ là đạo thống nhà lão không tiện đi lại, chuyện ngày nay cũng coi như là hỗ trợ lẫn nhau.”
Lời này ý nghĩa phi phàm, nàng vẫn là lần đầu tiên nghe nói, khiến lòng Lý Khuyết Uyển thắt lại:
‘Nói cách khác, Tiêu Kim đối với Kim Nhất có mấy phần ơn thành đạo, giữa các Kim đức rất thân cận, hai vị này một Nam một Bắc tương ứng lẫn nhau, e rằng có ý tứ tiêu giảm ảnh hưởng của Mậu Thổ……!’
Bởi vì từ mọi cử chỉ trong quá khứ của Kim Nhất, hay những ám thị đưa tới hồ Vọng Nguyệt vào những thời điểm nhất định, Trương gia năm đó nắm giữ thân phận Thông Huyền, lại lén lút quan hệ với đạo thống Thái Dương, đối với phương Bắc có mấy phần ý tứ thuận tòng về danh nghĩa, nhưng cục diện thực sự đằng sau rốt cuộc thế nào, thật khó nói…
Thiên Hoắc thấy nàng có vẻ suy tư liền không nói thêm nữa, rót đầy chén trà, một kim y nữ tử đã phiêu diêu như tiên xuyên qua rừng trúc tràn ngập sương trắng, hạ xuống một bên, trên tay bưng ngọc bàn, hơi có ý xin lỗi:
“Kim Thư quý trọng, có liên hệ với Chân Quân nhà ta, có quan liên về duyên pháp, được cất giữ trong Động Thiên Tôn Chấp Thượng Thanh Cung, lấy ra khá phiền phức, để đạo hữu đợi lâu rồi.”
Liền thấy nàng nghiêng người về phía trước, vật phẩm trên ngọc bàn đã lộ ra, đó là một cuộn trục nhỏ dài chừng một bàn tay, trên dưới sắc kim bạch, tinh xảo nhỏ nhắn, dùng dải lụa đỏ thắt lại, bên cạnh dùng cổ tự triện hai chữ: 【Bạch Diễn】.
Trương Đoan Nghiễn cười nói:
“Vật này chính là bản năm đó, cũng là thứ Chân Quân nhà ta tham dự rất nhiều. Vị đại nhân đó chứng đạo không thành, sau khi vẫn lạc, bản Kim Thư này theo duyên pháp khiên dẫn đã quay về tay chúng ta, cất giữ trong Động Thiên.”
‘Bản thể Kim Thư……!’
Lý Khuyết Uyển mặc dù bản thân tu hành cũng là Kim Thư, nhưng thứ có được là do Phù chủng ban xuống, không có duyên trông thấy bản thể, mà bản của Kim Vũ tông này…. đa phần năm đó chính là đặt trên Long Hổ đài!
Chỉ cần liếc mắt một cái, nàng đã có thể cảm nhận được cuộn kim quyển này mang lại sức hút cực lớn cho mình. Nàng còn chưa dùng linh thức tới gần đã lờ mờ nhận ra vật này tuyệt đối không đơn giản chỉ là một bản công pháp.
‘Bản thể Kim Thư cũng là linh bảo cực kỳ cao minh, thậm chí vì có liên lụy với nhiều vị Chân Quân, ngưng kết nhân quả cực kỳ thâm hậu, e rằng có thể đuổi kịp Thanh Nha Hoa Chi!’
Thiên Hoắc nhìn về phía quyển sách này, trong mắt cũng có vẻ cảm khái, cười nói:
“Bạch, là sắc thái của Kim đức phương Tây vậy. Diễn, là đạo dưỡng huyền, cổ tu từng nói: Dưỡng hống diễn chì, thần thông luyện thành là Chế Diễn Nghi, cùng với Hầu Thần Thù đều là cái đức dùng khí cụ của Toàn Đan… Bởi vì có một chữ Bạch, một số bàng môn tả đạo tham chiếu gọi là Bí Bạch Hống, thứ đó thiên về Kim đức rồi, không thể đắc được chân diệu của Toàn Đan!”
Lý Khuyết Uyển đương nhiên từng nghe qua Bí Bạch Hống, đây coi như là số ít đạo Toàn Đan lưu truyền ở Giang Nam, nhà mình còn có một bản công pháp của Thanh Trì là Phục Hống Toàn Nguyên Pháp, đã đặt trong Các từ rất sớm, đến nay chưa có ai luyện thành. Cho dù trong miệng vị Kim Đan đích hệ này là bàng môn tả đạo, nhưng trong ghi chép từng có nhân vật luyện thành, ở cấp bậc Trúc Cơ đã tính là cao tu.
Thanh niên này vừa dứt lời, kim y nữ tử bên cạnh đã từ trong tay áo rút ra ba nén hương, nói: