Đại mạc cát bay cuồn cuộn, ánh sáng của đạo 【 Tương Hỏa Cầu Tà Linh Trận 】 chìm vào hư không, nhưng sự hưng phấn của Lý Giáng Thiên thì khó lòng che giấu.
Hắn đứng trên cao đài, gió lộng thổi tung vạt bào đỏ, trong đầu không ngừng xoay chuyển về tin tức Thao Thủy đại bại. Đối với hắn mà nói, đây không chỉ là một chiến thắng của Đại Triệu hay Khương Nghiễm, mà là một “khoảng thở” vô giá cho kế hoạch tây tiến của Lý gia.
“Đinh Uy Thặng, ngươi lập tức quay về, bảo Kim Vũ tiếp tục nhìn chằm chằm phía tây. Bất kỳ động tĩnh nào của đám tàn binh Thục địa cũng phải báo về ngay lập tức!”
Lý Giáng Thiên hạ lệnh, ngữ khí kiên định. Đinh Uy Thặng nhận lệnh, thân hình hóa thành một đạo kim quang biến mất vào Thái Hư.
Lúc này, Lưu Trường Điệp mới từ từ đứng dậy, sắc mặt lão đã hồng nhuận hơn trước, ánh mắt nhìn về phía tây bắc, cảm khái nói:
“Khương Nghiễm… năm đó ta ở Đông Hải cũng từng nghe qua danh tự này. Không ngờ nhiều năm không gặp, hắn đã có thể một mình trấn áp Thái Hư, chém giết chân nhân cung đình. Người này nếu không chết, tất thành đại họa của Tây Thục.”
Lý Giáng Thiên mỉm cười, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo:
“Hắn là đại họa của người Thục, nhưng lại là đại phúc của Lý gia ta. Tiền bối, trận pháp đã thành, bây giờ chúng ta cần làm là khiến cái bẫy này trông thật ‘ngon miệng’ để mời khách vào nhà.”
Trong khi đó, tại trung tâm đảo hồ của Lý thị, không khí lại mang vẻ tĩnh mịch hơn.
Lý Hy Minh sau khi giao phó lại việc trông coi lò đan cho đạo hỏa, liền cùng Lý Toại Ninh đi dạo dưới chân núi. Đây là lần đầu tiên hai thầy trò thực sự có không gian riêng kể từ sau buổi lễ bái sư ngắn ngủi.
Lý Toại Ninh đi sau lưng vị chân nhân Tử Phủ, tâm trạng cực kỳ phức tạp. Hắn mang trong mình ký ức của “tiền kiếp”, nhìn thấy vị Thất công tử vốn dĩ nên oai phong lẫm liệt nay lại mang vẻ mặt đầy mệt mỏi vì luyện đan, không khỏi dâng lên một cảm giác chua xót.