Đáp án của Lý Khuyết Uyển thốt ra khỏi miệng, nhưng chỉ trong chuyển mắt nàng lại nhíu mày, nói:
Nhưng ta có một điểm không hiểu, chữ Trần của Trần lão chân nhân… là Dự Dương Trần thị, tuy nói có vài lời đồn đại đạo thống có chút tương cận… Phủ Thủy cũng mới là Trần thị đại đạo… nhưng chung quy không có bằng chứng xác thực.
Lý Giáng Thiên không nói một lời, lật tay lấy ra bản đồ hải nội ngoại, tỉ mỉ kiểm duyệt, sự suy tư trong mắt càng thêm nồng đậm, u u nói:
Không chỉ vậy, gia tộc này tuy nói cùng Lăng Dục môn hào vô can hệ, nhưng theo ta thấy, chẳng qua là sợ hãi nhân quả, lại thêm một Đàn Sơn Lý thị mà thôi.
Lý Khuyết Uyển nhíu mày:
Sao lại thấy như vậy?
Vị huynh trưởng này dạo bước, trong mắt dần dần có sắc thái minh ngộ, trầm giọng nói:
Bởi vì Đại Tống.
Năm đó cục diện Giang Nam nhìn qua như là tự nhiên mà thành, nếu nói Dương thị không thi triển thủ đoạn gì, điều đó tuyệt đối không khả năng. Âm Ty đã muốn đi con đường Chân Khí, mưu đồ hôm nay cũng không phải chỉ trong một năm một tháng.
Ánh mắt hắn duệ lợi, chính sắc nói:
Nàng có nhớ Ninh quốc được thành lập như thế nào không?
Lý Khuyết Uyển ngưng thần:
Chân Khí…. Uyển Lăng tiên tông……
Nàng hiểu huynh trưởng muốn nói tuyệt đối không phải hai thứ mà ai ai cũng biết này, hơi khựng lại một chút, nói:
Thế gia?
Phải.
Lý Giáng Thiên khẽ giọng nói:
Đại Ninh ngoài mặt là kết quả do chư thế gia cùng cử sự, năm đó thế gia hiển hách của Ninh quốc không ngoài mấy môn đó, lấy Lý, Giang làm đầu, tá trợ bởi Tư Mã, Trần, Tô, Hi, kém một chút còn có Tiêu, Nguyễn, Toàn… lâm lâm tổng tổng…… Nàng nhìn mấy họ đứng đầu này xem, trừ đi đế tộc Giang thị, hiện nay hầu như đều có chân nhân hoặc tông tộc! Mà dù cho một số họ chỉ có linh tinh vài nhân vật may mắn sống sót, hiện nay đa số cũng đảm nhiệm quan chức trong triều… Nàng còn nhớ đệ tử Toàn Ngọc Đoạn của vị thái thúc công ở hải ngoại không? Ngay cả hắn cũng sớm có được một khối phong địa.
Ninh quốc có chân khí cựu thần, tân triều cũng phải có, thế gia của Đại Ninh, các vị đại nhân ngoài mặt thì không nói nhưng trong tối từng người đều đang bảo hộ, cho nên Trường Hoài Sơn mới có thể nuôi ra chín họ này, trong đó tuyệt đối có huyết mạch, Việt quốc có lẽ vốn dĩ cũng đánh chủ ý này, chỉ là bị Thái Dương đạo thống làm rối loạn kế hoạch mà thôi…
Nhưng Dương thị trong đó an bài cũng không ít, Tư Mã gia không cần bàn tới, Thuần Nhất nói Lý thị ta cũng có Ninh Lý cốt huyết, Tô thị thì bị Ngô quốc đoạt đi… Nếu năm đó mấy tiên môn Mậu Trúc, Hồng Tuyết không bị phân chia, nói không chừng hiện nay còn nhiều hơn nữa……
Hắn thần sắc ngưng trọng, nói:
Ta vốn dĩ còn chưa có phát giác gì, nhưng hiện nay từ chỗ Thành Chì ngầm biết được Đại Tống muốn đoạt Quá Lĩnh Phong, muốn dựng một cái gọi là Đô hộ, tổng không khả năng đối với cận hải hoàn toàn không tham đồ, Thuần Nhất đạo ở ngay dưới mí mắt, còn có thể bỏ tổ tông cơ nghiệp, cử môn chuyển dời không thành? Cái gọi là Quá Lĩnh Phong, nãi là túy ông chi ý bất tại tửu, mục tiêu chính là Hi thị vậy!
Lý Khuyết Uyển thấp giọng nói:
Mà Trần thị… cũng là Trần thị thời trước?
Lý Giáng Thiên hơi gật đầu, Lý Khuyết Uyển liền lặng lẽ hít một hơi, nói:
Nếu đã như thế… Tiêu thị từ Giang Nam rút lui…. há chẳng phải là cử chỉ mạo hiểm sao? Tiêu lão chân nhân là làm thế nào mà đạt được!
Lý Giáng Thiên thần sắc ngưng trọng, chậm rãi lắc đầu.
Tiêu Sơ Đình từng là chỗ dựa quan trọng của Lý thị, một tờ hôn ước đối với Lý thị năm xưa có trợ giúp rất lớn, cho đến tận Quý mạch hiện nay đều chứa đựng cốt huyết của Tiêu gia… Mà thủ đoạn của lão, ngay cả hậu bối hoàn toàn chưa từng gặp mặt như Lý Khuyết Uyển, Lý Giáng Thiên đều có nghe qua, khá là kiêng dè.
Hiện nay Lý Khuyết Uyển nhắc tới như vậy, Lý Giáng Thiên chỉ chắp tay sau lưng gật đầu, ánh mắt kỳ đặc:
Tiêu thị thoát thân thế nào thì khó nói, nhưng nếu đã như vậy, trước đây là ta tính sai rồi… Trần Yến chinh chiến tứ phương, thường xuyên thụ sang, lại có thể trong vòng hơn hai mươi năm ngắn ngủi đem thần thông thứ ba viên mãn, tuyệt đối không phải là hao tận nội hàm gì… mà là…. sự chi trì của Tiêu thị!