Lăng Duệ.
‘Đại chân nhân Kiếm Môn, Đoài Kim kiếm tiên.’
Trong Tam Huyền, phái Thanh Huyền nổi danh với ý kiếm. Suốt nhiều năm đấu tranh Nam Bắc, trong những ngày đạo thống Thái Dương chiếm giữ Giang Nam, số lượng kiếm tiên xuất hiện thực sự không ít, từ Hành Chúc cực Nam đến Tu Việt cực Bắc thảy đều có kiếm tiên hiện thế.
Những kiếm tiên đi ra từ các đạo thống này, thần thông pháp lực thảy đều không hề thua kém. Nhân vật đăng đẳng Ngọc Chân là Lưu Bạch không cần bàn tới, ngay cả vị kiếm tiên của Đại Diêu Quỳ Quan thiên phú kém hơn một bậc là Lâm Trầm Thắng cũng khiến đích truyền Chân quân phải đích thân tới trấn áp!
Kiếm Môn lại là một ngoại lệ, số lượng kiếm tiên tuy đứng đầu Giang Nam, nhưng ngay cả Tử Phủ cũng không có nhiều. Có lẽ việc phụng tôn đạo đức giúp đạo thống đặc thù này có nhiều kiếm tiên hơn, nhưng trì giữ kiếm ý lại khiến yêu cầu đạo đức trở nên khắt khe. Ai nấy đều mải mê cầu kiếm ý rồi mới cầu thần thông, lãng phí thanh xuân, dẫn đến số lượng thần thông suy giảm. Kể từ khi thầy trò Trình Lưu Hành mấy người vẫn lạc, hào quang Kiếm Môn giảm mạnh, dẫu năm xưa có Đại chân nhân Diễn Oánh hoành không xuất thế cũng khó lòng cứu vãn.
Huống chi là Đoài Kim kiếm tiên cấp bậc Đại chân nhân!
Dẫu trong lòng đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu, thì sát na mạt sắc vàng thu rực sáng cùng uy năng khủng bố ập tới vẫn khiến Thích Lãm Yển khắp người phát lạnh, bừng tỉnh đại ngộ:
‘Uy năng của vị Đoài Kim kiếm tiên này đã hoành áp Giang Nam và Giang Hoài, đuổi sát Lâu Hành!’
Đôi kiếm đồng chỉ soi chiếu một sát na, Thích Lãm Yển liền cảm thấy gió lạnh ập tới, trong mắt trắng xóa rực rỡ, chỉ kịp đưa thanh kiếm trong tay ngang ra. Một ý niệm duy nhất lóe lên:
“Kiếm thật nhanh!”
Thanh thuật kiếm này mang tính chất Chính Mộc, mượn dùng Thủy Hỏa, đóng giả Kim đức, trông thì bình thường nhưng thực chất cứng rắn không thể phá vỡ, không hề yếu hơn linh kiếm thông thường. Vậy mà nay kẻ tới lại là Đoài Kim — chính tính của chư Kim.
“Keng!”
Mạt bạch quang kia lướt qua như bóng câu qua khe cửa, không có vẻ tiêu dao của Nguyệt Khuyết kiếm mà ẩn chứa một sự chính trực của Thuần Dương hạo hãn không thể lay chuyển!
“Oanh ——!”
Khi bạch quang trong đồng tử tan đi, một vệt đỏ tươi đã hiện lên trên cổ lão, bò thẳng lên cằm, lướt qua môi rồi biến mất nơi khóe mắt.
“Đùng!”
Như có vô số lá rụng rơi xuống, vị thiếu niên Thích Lãm Yển lùi lại một bước, hiện thân cách đó hàng chục trượng, đồng tử giãn ra. Vết máu vừa rồi phảng phất như ảo giác, nhưng sắc mặt lão lập tức trở nên khó coi. Thanh thuật kiếm trong tay lão giờ đã ám đạm không quang, lấp lánh một vệt kiếm văn trắng rực hình vết nứt dài một tấc.
Lòng lão đột ngột thắt lại:
“Sư thúc………”
Vương Tử Nha đang ở trong Huyền Diệu Quan, nhưng lúc này vẫn chưa ra tay! Vị sư thúc này vốn có sứ mệnh kiềm chế phương Nam, không lý nào lại thất hứa. Chỉ có một nguyên nhân duy nhất:
Trình Khí!
Lớp lớp hắc vân bao phủ thiên tế cuồn cuộn như bão tố, phảng phất như bùn trọc bị cự thú giẫm đạp, dấy lên sóng gió kinh thiên. Lờ mờ còn nghe thấy tiếng tòa U Minh đại điện chấn động liên hồi.
‘Dương Nhuệ Nghi… tuyệt đối đã bày bố cục rồi!’
Sự tính toán đột ngột của Thích Lãm Yển ép Dương Nhuệ Nghi phải vào tròng, thậm chí ly gián hai nhà Dương – Lý, bắt vị Đại tướng quân này phải gánh tội danh, Dương Nhuệ Nghi sao có thể không phẫn nộ? Chắc chắn lão sẽ tính kế lại Thích Lãm Yển!