Linh đảo của Thuần Nhất Đạo nằm tại hải vực Phân Khoái, gọi là đảo Thuần Nhất. Giữa núi có một ngọn Tỏa Hải phong khá nổi tiếng. Một lão nhân áo đỏ đang chắp tay đi lại giữa núi, đợi một lát, liền thấy một trung niên kiếm tu từ trên trời giáng xuống:
“Kỳ An huynh!”
Lão nhân nghe lời này, vội vàng đáp lễ, trả lời:
“Linh Tiếu…”
Nghe lời lão nói, vị kiếm tu khẽ gật đầu, phong tư nhã nhặn, cốt cách phi phàm, chính là kiếm tu của Thuần Nhất Đạo, tu hành Thái Âm – Phù Huyền chân nhân.
Mà lão nhân trước mắt này chính là Kỳ An chân nhân, người đã nhường lại Hào Nhi Sơn ở Thương Châu Bắc Hải, trông vẻ cực kỳ quen thuộc. Vị kiếm tu này cũng thân cận, chỉ hỏi:
“Lão ca ở đảo Đỗ Sơn tu hành đoạn thời gian này – thế nào rồi?”
Kỳ An chân nhân vuốt râu gật đầu, đáp rằng:
“Cũng được coi là một bảo địa, đáng tiếc đã dùng quá lâu, hậu nhân không biết tiết chế, rút ra quá nhiều kim lôi hỏa sát trong đó, giờ đây quá trống rỗng, vả lại… không rõ lai lịch…”
Phù Huyền mày ngài thêm vài phần ảm đạm, lắc đầu nói:
“Đảo này nằm ở rìa cận hải, phía đông Thuần Nhất. Khởi đầu không lớn, là năm xưa tiền bối chia cho một vị vãn bối làm địa giới đột phá, vốn để hắn an định tông tộc. Sau đó hắn phạm vào lệnh cấm, bị trục xuất khỏi sơn môn, dẫn theo tộc nhân rời đi, bèn nhường lại cho Khuất gia…”
“Không ngờ chân nhân Khuất gia vừa đột phá Tử Phủ đã bạo vong lúc trung niên, Khuất thị đành phải phụ thuộc dưới trướng nhà ta. Hiếm lắm trăm năm mới ra được một thiếu chủ được ký thác kỳ vọng cao, lại chết trong động loạn. Những năm này càng ngày càng sa sút… Hôm nay mới muốn mời đạo hữu lập môn ở đảo Đỗ Sơn – địa mạch nơi này những năm gần đây ngày càng cao, ngày càng rộng lớn. Vốn là hỏa đảo, nay lại thêm chút kim thạch lôi đình, lại gần Thuần Nhất ta…”
Kỳ An chân nhân chắp tay rảo bước vài vòng, đương nhiên hiểu rõ vào đảo này tám chín phần mười là buộc chặt trên cùng một chiến xa với Thuần Nhất Đạo, lão trầm ngâm không nói, hồi lâu mới bảo:
“Mong mỏi có thể được chiêm ngưỡng [Đại Ly Thư]!”
“Ta hiểu!”
Phù Huyền dẫn lão đi xuống, đột nhiên phát hiện ngọc phù trong tay áo ẩn ẩn phát nhiệt, thầm cảm thấy không ổn, vội vàng trấn an lão:
“Chuyện này cứ gói gọn trên thân ta, nhất định sẽ hỏi thăm Đình Châu một chút!”
Thế là hắn vội vã rời khỏi sơn gian, phi hành trên mặt biển một lúc, nương theo chỉ dẫn của ngọc phù và những đóa thanh hoa dập dềnh trên mặt biển mà đáp xuống một quần đảo hoang sơ đầy rạn san hô.
Quả nhiên thấy một nam tử áo xanh đang chắp tay đứng đó, sắc mặt mang ý cười:
“Hy đạo hữu… đã lâu không gặp!”
Phù Huyền khá là bất lực, tiến lên một bước, than rằng:
“Trì Bộ Tử… ngươi lại dở trò quỷ gì nữa đây!”
Hy Linh Tiếu và Trì Bộ Tử có thể coi là quen biết, thời trẻ có chút ân oán. Nhưng quy củ Thuần Nhất Đạo nghiêm khắc, dẫu vì chuyện di sản của tiên tổ năm xưa mà thêm vài phần giao tình, Hy Linh Tiếu cũng không nên kết giao sâu với hắn, chỉ nói:
“Cái tên ma đầu nhà ngươi… đã biết chuyện lão chân nhân nhà ta đột phá, thì cứ cưỡi gió mà đi, trốn sau đám mây nào đó mà nhìn trộm cho xong, rồi tìm cơ hội rời đi là được, hà cớ gì lại hiện thân giày vò?”
Nụ cười trên mặt Trì Bộ Tử khựng lại, nói:
“Đạo lý gì thế? Trì Bộ Tử ta há lại là hạng người giấu đầu hở đuôi, không mời mà đến sao?”
Phù Huyền thần sắc kỳ quái, chỉ chằm chằm nhìn hắn.
Trì Bộ Tử cười hai tiếng, nghiêm sắc mặt nói:
“Cũng không phải nhất định muốn tới trêu chọc ngươi… Ta muốn gặp Lý Hi Minh của Đình Châu kia… ngày thường lại không tìm được thời cơ thích hợp…”
Phù Huyền lập tức hiểu lầm, nhất thời biến sắc lệ nghị nói:
“Hôm nay là ngày sư tôn ta đột phá! Đạo hữu nên nghĩ cho kỹ!”
“Linh Tiếu hiểu lầm rồi!”
Trì Bộ Tử thất cười lắc đầu, cười nói:
“Ngươi xem ta đây giống hạng người vì mấy kẻ họ Trì kia mà báo thù sao? Thậm chí dẫu Trì Úy hôm nay có sống lại, nếu chắn đường ta… ta cũng chẳng do dự mà đâm lão hai kiếm. Ta chỉ có một hai việc trọng yếu muốn bàn với hắn.”
“Nhà hắn đối với ta có chút hiểu lầm, chỉ sợ thấy ta là quay đầu chạy ngay, vô đoan rước lấy nhiều phiền phức.”