Hoang mạc Gốc Yên.
Mưa trút xuống xối xả, bốn phía bùn lầy lội, trên con đường nhỏ trong bóng tối có một đoàn xe đang lao đi nhanh chóng.
Tiếng khóc vang khắp nơi, chiếc linh cữu đen kịt đặt trong xe, đám tu sĩ phía dưới đều cúi đầu khóc nức nở, vẻ mặt trang nghiêm, người đàn ông ngồi ở vị trí cao nhất mặc một bộ đồ trắng, trông như kẻ mất hồn.
Mãi đến khi một tu sĩ bên cạnh đến hỏi, gã mới sực tỉnh, cúi mày hỏi:
Đã đến đâu rồi?
Người kia an ủi:
Tộc trưởng yên tâm… bốn bề đang lúc binh hoang mã lộn, toàn là người đi lánh nạn, xe của chúng ta chạy rất nhanh, băng qua hoang mạc này không quá một ngày đâu.
Trang Bình Dã thần sắc thẫn thờ, lặng lẽ gật đầu.
Sự biến động của nước Ngô không phải chuyện ngày một ngày hai, nhà họ Trang vẫn luôn nghe ngóng được, nhưng chưa bao giờ có ý định rời đi — đây là Kim Vũ Tông cơ mà! Thiên hạ dù có loạn thành cái dạng gì… lẽ nào có thể loạn đến tận vùng lõi của Kim Vũ Tông sao? Lẽ nào có thể quét sạch cả vùng hoang mạc này? Lão gia tử Trang Thành nhà mình vẫn còn đang ở ngoài giúp Kim Vũ Tông dẹp loạn… thì có thể xảy ra chuyện gì lớn được?
Lúc đó người vợ Lý Hành Hàn đang bế quan, Trang Bình Dã một mình đi xuống phía nam, tại các chợ phiên quen thuộc gã vẫn lén lút ẩn giấu thân phận để gọi đào hát. Đột nhiên nghe tin có người đánh vào hoang mạc, lại nhận được tin lão gia tử nhà mình lâm bệnh nặng, gã mới bàng hoàng tỉnh ngộ, chẳng màng đến gì nữa mà lao thẳng về nhà.
Trang Thành lúc đó đang nằm trên giường, vị lão đạo nhân này xuất thân là tu sĩ tự do, nổi danh khắp hoang mạc bằng bùa và kiếm, cả đời phạm không ít lỗi nhỏ nhưng chưa từng mắc lỗi lớn, những năm cuối đời lại càng đưa nhà họ Trang lên đến đỉnh cao… Trong trận đại chiến ông đã bị trọng thương, gắng gượng chạy về, chỉ còn thoi thóp hơi thở cuối cùng.
Trang Thành hoàn toàn không thèm để mắt đến đứa cháu này, mà mời Lý Hành Hàn đang bế quan ra để bàn bạc. Hai người đối chiếu tình hình, nhận thấy có điểm bất ổn, không đợi tin hồi đáp từ trên hồ, lão gia tử đã đưa ra quyết định sáng suốt cuối cùng trong cuộc đời mình.
Chạy… lập tức chạy ngay!
Họ Trang là đại tộc trên hoang mạc, lại là thế gia Trúc Cơ có lịch sử lâu đời, từng có lúc chạm được tới vạt áo của hồ Vọng Nguyệt, vô cùng hiển hách, thế lực trong quận không ai bì kịp. Vậy mà giờ đây họ chẳng cần gì nữa, cũng không dám bay trên không, đem tất cả tộc nhân và linh vật chất lên hơn mười cỗ xe ngựa, lén lút rời thành trong đêm, chạy thẳng về hướng đông.
Trang lão gia tử Trang Thành vẫn chưa tắt thở, nhưng vì sợ dị tượng lúc chết sẽ gây chú ý, nên đã tự nhốt mình trong linh cữu để chờ chết, cả đoàn người không dám dừng chân, lao đi điên cuồng.
Cho đến tận lúc này, tay chân Trang Bình Dã vẫn còn lạnh toát. Vào trong xe thấy vợ vẫn đang truyền pháp lực bên cạnh linh cữu, gã run rẩy tiến lại hỏi han:
Nàng có cần nghỉ ngơi một chút không…
Lý Hành Hàn lắc đầu.
Đôi mày nàng đã trưởng thành hơn nhiều, nhiều năm quản lý việc nhà cũng khiến nàng thêm phần đảm đang, chỉ là lúc này trong lòng đang có chút suy tư.
Kim Vũ Tông vậy mà không phải bàn giao hòa bình… mà là dấy lên sự giết chóc lớn… khiến cho phán đoán của gia tộc có chút sai lầm!
Nhà họ Trang không hiểu rõ về những biến động ở nước Ngô, nhưng Lý Hành Hàn thì có nhận được một vài tin tức, cũng biết Kim Vũ Tông rất có khả năng sẽ sáp nhập vào triều đại mới… Nhà họ Trang dù sao cũng là người của Kim Vũ, nên phía trên hồ không có ý định can thiệp hay đưa ra chỉ thị gì, nhưng không ngờ binh mã phương tây lại trực tiếp mở đường máu, chém giết suốt dọc đường đi!
Điều này khiến nàng thầm thở dài, nhìn người chồng nhếch nhác của mình mà không nói nên lời.
Những chuyện Trang Bình Dã làm ở bên ngoài không phải nàng không biết. Trong lòng nàng hiểu rõ việc Trang Bình Dã đến hồ chắc chắn không phải vì nhất kiến chung tình với nàng, dù là lập phòng nhì hay tìm hoa thưởng nguyệt… nhưng ít ra gã là người thông minh, xử lý mọi việc rất chu đáo, không để Lý Hành Hàn nàng phải khó xử, bao nhiêu năm qua hai người vẫn sống với nhau tương kính như tân.
Hồi đầu nàng thấy có chút khác lạ, nhưng sau đó cũng dần quen. Ngoài thời gian xử lý việc tộc cho gã, nàng dành hết tâm sức để tu hành luyện kiếm, tự nhiên sẽ không cưỡng ép thay đổi bản tính của một người — mười phần thì hết chín sẽ chỉ gây thêm bất an, làm mọi chuyện rối tung lên mà thôi.
Kiếm mới là thứ ta yêu nhất, cũng không nên đòi hỏi chàng phải yêu ta nhất.
Nhưng biến động lần này quá lớn, có lẽ biết rằng phần đời còn lại mình phải sống dựa vào hơi thở của nhà vợ, nên giọng nói của Trang Bình Dã cực kỳ nhu hòa, cái vẻ không kiêu ngạo không thấp hèn ẩn trong xương tủy thường ngày cũng biến mất, thậm chí còn có vẻ nơm nớp lo sợ nàng sẽ tính sổ sau này.
Điều này trái lại làm Lý Hành Hàn thấy có chút thương hại. Cảnh tượng Trang lão gia tử nắm lấy tay nàng khóc lóc cầu xin vẫn còn hiện rõ màng màng, nàng chỉ xua tay nói:
Chàng không cần phải sợ, lão gia tử đã có thể kéo theo trọng thương từ tiền tuyến về tận hoang mạc, chắc chắn là có bậc thần thông ra sức giúp đỡ, thượng tông Kim Nhất cũng không thể không biết chuyện… chắc là vướng mắc thỏa thuận nào đó nên không thể trực tiếp ra mặt, chỉ âm thầm giúp đỡ mà thôi.
Trang Bình Dã vốn là người hiểu chuyện, nghe là hiểu ngay, thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn nhìn nàng. Lý Hành Hàn thì đang chú ý ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy phía xa tiếng giết chóc vang trời, sắc mặt khẽ biến đổi:
Vừa rồi chúng ta vừa đi ngang qua chùa Cốc Yên!
Hả?
Điều này làm Trang Bình Dã kinh hãi, thấp giọng nói:
Ý nàng là… phía tây chắc chắn có một cánh quân đã theo đường tắt tới đây từ trước…
Hoặc là muốn chặn đường các tu sĩ hoang mạc không cho họ chạy tới vùng hồ… hoặc là đề phòng phía hồ thừa cơ hỗn loạn mà tiến đánh đoạt lấy địa bàn hoang mạc!
Lý Hành Hàn gật đầu đáp:
Ta thấy họ sợ phía hồ nhận được tin tức… nên muốn đánh bất ngờ, thử chiếm lấy núi Tây Bính đấy!
Hai vợ chồng ngồi trong xe một lúc, chỉ cảm thấy mưa càng lúc càng lớn, tiếng vó ngựa trước sau đều bị át đi, suốt dọc đường đi không gặp trở ngại gì. Cho đến khi tiếng gió mưa đột nhiên ngừng lại, trước xe đột ngột xuất hiện một người, giọng nói uy vũ mạnh mẽ: