【 Phân Quang 】.
‘Phá tà uế, thảo bất thần, bất khinh giả nhân, động tắc hữu sát.’ (Phá tà ác uế tạp, diệt kẻ không phục tùng, không dễ dàng cho người mượn, hễ động là có sát phạt).
Lý Hi Minh đứng vững trong luồng phong sa cuồn cuộn, tay cầm trường việt, khí thế vọt tới đỉnh cao của bản thân dần dần thu hồi lại. 【 Thị Xuyên 】 treo bên sườn tỏa ra hào quang hai màu xanh vàng, gần như trong phút chốc đã định trụ được phong sa.
Vị Liên Mẫn mọc bốn tay sau lưng, toàn thân ánh vàng kia vẫn đứng nguyên tại chỗ, chỉ là thân hình hơi run rẩy, chằng chịt những vết nứt li ti. Cát đá rào rào tuôn ra từ những khe hở đó, lăn dài dọc theo cơ thể hắn, đi kèm với đó là những đạo hoa quang rực rỡ, từng sợi từng sợi tháo chạy ra từ kẽ nứt trên thân thể.
Mà cái đầu sơn son thếp vàng oai phong lẫm liệt của hắn đã hóa thành một cơn bão kim quang xông thẳng lên trời rồi tan biến, ngay cả vùng cổ cũng bị chém cho nát bấy. Chính giữa hai xương quai xanh bị vạch ra một vết chém sâu hoắm, cả một vùng vân lộ như sóng xung kích lan tỏa khắp lồng ngực hắn, phản chiếu ra ánh bạch quang lóng lánh.
Lý Hi Minh ở trước mặt hắn chỉ như một điểm sáng nhỏ bé, nhưng không hề dừng lại, đôi mắt hóa thành màu kim nhạt, hai ngón tay chụm lại trước môi, đột ngột thổi ra một ngụm hỏa diễm.
Ngọn lửa này hiện ra màu tử nhạt (tím nhạt), hô ứng cùng 【 Tam Hậu Thú Huyền Hỏa 】, khiến ngọn chân hỏa này nhuốm thêm một lớp quầng sáng tím nhạt.
【 Thổ Diễm 】!
Hoa Dương Vương Việt vừa được tế ra, lập tức có một ngụm Ly hỏa hiện ra trong miệng, cùng với 【 Tam Hậu Thú Huyền Hỏa 】 dâng trào dữ dội, xối thẳng xuống.
Thiên Môn trên đỉnh đầu lấp lánh, ngọn lửa hung hãn đang men theo các khe hở bò lên. Pháp thân khổng lồ không đầu đứng đờ đẫn dưới Minh Quan, đổ xuống mặt đất một cái bóng khổng lồ. Bị Thiên Môn trấn áp, chân hỏa thiêu đốt, hoa quang tháo chạy ngày càng kịch liệt, pháp thân cũng nhanh chóng có dấu hiệu tan chảy.
Nô Diễm Liên Mẫn dám dùng thân đón đỡ 『 Yết Thiên Môn 』, pháp thân tự nhiên không đơn giản. Nhưng bị trấn áp dưới thần thông, chân hỏa thiêu đốt, không thể di động một bước, lại bị ngăn cách với Thích độ chi quang, không kịp đề phòng, một việt này gần như chín phần đều do pháp thân gánh chịu. Cho dù không bị một việt này tiễn về Thích độ thì cũng suýt nữa đứt hơi.
Mãi đến lúc này, Nô Diễm Liên Mẫn mới chậm rãi hồi phục lại. Thân thể không đầu bị Thiên Quan ép cho kêu răng rắc, viên bảo chu ảm đạm miễn cưỡng quay về cứu viện, trên ngực mở ra hai con mắt, phóng ra quang thải hộ vệ trước thân, cuối cùng cũng đợi được Nữ Tiếu Liên Mẫn lao nhanh tới.
Quang thải của 『 Yết Thiên Môn 』 tràn trề, thần thông chìm nổi, sắc mặt Lý Hi Minh không chút gợn sóng, đã nhận ra những dao động nhỏ bé trong Thái Hư. Hào quang Thích độ càng lúc càng mạnh, ông thầm cau mày:
“Lại có Liên Mẫn tới… đáng lẽ không phải Đại Dục đạo, đang đứng trong Thái Hư quan sát.”
Dưới sự triệt chiếu của Tiên Giám, trong Thái Hư đã đứng một vị Liên Mẫn, hoa quang ngút trời, chân đạp kim vân. Trên mặt có ba con mắt, con mắt giữa mày chứa đựng sắc tím đen, hào quang nội liễm, khá là kinh người. Trước ngực lại mọc ra hai con mắt trắng sáng, phi thường đặc biệt.
‘Đây nhất định là một vị Kim Liên Tòa Hạ rồi! Trông có vẻ đạo hạnh rất cao!’
Tuy vị Ngũ Mục Liên Mẫn này đoan tọa trong Thái Hư, hai mắt hơi rủ xuống, tơ hào không nhúc nhích, không có ý định ra tay, nhưng Lý Hi Minh thầm cảnh giác:
‘Không thể kéo dài thêm nữa!’
Đối mặt với Nữ Tiếu đang lao tới, ông chỉ hơi nghiêng đầu. Vị Liên Mẫn này nhiều cánh tay cùng lúc kết ấn hướng về phía trước, ngay sau đó đồng loạt giơ cao, phóng ra vô số kim quang như lá sen. Vị Liên Mẫn này cũng nhân thế mà nhất phân vi tam (chia làm ba), lần lượt cầm Đao, Thương, Kiếm chém về phía pháp thân của ông.
Kim quang này trông có vẻ bình thường, uy lực không lớn, nhưng thiên quang giữa mày Lý Hi Minh vừa chiếu tới liền thấy ẩn hiện cảm giác sắc bén, bèn biết những kim quang này không đơn giản như vẻ bề ngoài.
‘Xem ra là dốc hết vốn liếng rồi!’
【 Thị Xuyên 】 trước mặt Lý Hi Minh hơi sáng lên, hiện ra dáng vẻ chính trì, văn lộ xanh vàng như sóng nước lan tỏa. Hai đạo ấn ký ở đầu và cuối đồng thời rực sáng:
【 Quân Hành 】!
Ba thân hình rơi vào trong văn lộ sơn xuyên xanh vàng kia còn chưa kịp áp sát, vô số lá sen kim quang đã trút xuống như mưa. Thần diệu của 【 Quân Hành 】 tỏa ra một luồng thanh quang chiếu xuống, bèn có thể nhìn thấy trong đám kim quang cánh hoa lá sen dày đặc kia có một đạo hoa diệp hoa quang thực chất.