“Đã đạt được công pháp hạng nào?”
Lý Huyền Tuyên năm này qua năm khác mong đợi nhất chuyện này, vẻ kinh ngạc trong mắt xẹt qua một cái, liền vội vàng thấp giọng hỏi. Lý Giáng Thiên đối với ba người vô cùng quen thuộc, đối đáp cũng nhanh:
“Lục phẩm Tử Phủ công pháp, 《Thiên Ly Nhật Trắc Kinh》!”
“Tốt!”
Lý Huyền Tuyên tức thì phấn chấn, vẻ vui mừng xộc thẳng lên chân mày. Một bộ Tử Phủ công pháp là bảo vật không gì quý giá bằng. Lý Chu Nguy gật đầu, để lộ ra chút ý cười, khẽ hỏi:
“Quả nhiên là cấp bậc Tử Phủ… Có mấy đạo bí pháp?”
Thiên phúc Tử Phủ công pháp dù sao cũng rất lớn, Lý Giáng Thiên suy nghĩ một nhịp, cung kính đáp:
“Bẩm phụ thân, bốn đạo.”
“Bốn đạo.”
Lý Chu Nguy như có điều suy nghĩ. Lý Thù Uyển nhân lúc lời nói của mấy người tạm dừng, nhỏ nhẹ thưa:
“Bẩm chư vị đại nhân, Thù Uyển đạt được lục phẩm Tử Phủ công pháp 《Hầu Thù Kim Thư》, là năm đạo bí pháp, cùng một quyển 《Huyền Vu Đạo Thuật》.”
Lý Chu Nguy đã sớm dự liệu được, tỉ mỉ suy ngẫm một chút cái tên của bí pháp này. Lý Huyền Tuyên thì cười một tiếng, cảm thán:
“Tốt… Nhà ta thụ phù chủng mà đạt được thuật… dường như chỉ có mấy đạo hồi sớm… hưng hứa là có điểm khác biệt!”
Lý Chu Nguy gật đầu, suy nghĩ vẫn dừng lại ở năm đạo bí pháp của 《Hầu Thù Kim Thư》, trong lòng trầm tư:
‘Quyển 《Minh Hoa Hoàng Nguyên Kinh》 của ta có chín đạo, Giáng Thiên có bốn đạo… Thù Uyển lại có năm đạo… chăng lẽ thiên phú của Thù Uyển còn cao hơn Giáng Thiên một bậc… đúng là chuyện tốt.’
Lý Chu Nguy đối với đứa con thứ của mình vẫn có chút hiểu rõ, đứa trẻ này tính tình không thiện, cũng may không phải hạng người hay cáu kỉnh với kẻ khác, trong đám hậu bối có người chế hành, cũng tránh cho nó độc đoán chuyên quyền.
Hắn mở lời, trầm giọng nói:
“Giáng Thiên, Thù Uyển, trước tiên hãy chép lại công pháp đã đạt được.”
Hai chiếc án nhỏ trong điện đã sớm chuẩn bị sẵn. Lý Giáng Thiên thông tuệ, từ rất sớm đã bắt đầu viết chữ. Lý Thù Uyển thì biết chữ không nhiều, cũng may công pháp đều ở trong phù chủng, cứ vẽ lại theo khuôn mẫu là được.
Hai người đang ở trên án miệt mài viết lách, Lý Chu Nguy đứng một bên lặng lẽ quan sát. Theo sắc trời dần dần tối đi, chân mày hắn dần dần khóa chặt, thấp giọng nói:
“Hai bản công pháp này… có sự khác biệt rất lớn so với 《Minh Hoa Hoàng Nguyên Kinh》.”
Lý Huyền Tuyên ghé sát lại, Lý Chu Nguy nhẹ giọng nói:
“Lúc đó ta chép ra công pháp chỉ mất một canh giờ… nay đã trôi qua hai canh giờ rồi… thiên phúc của hai bản công pháp này dài hơn nhiều.”
Lý Huyền Tuyên vuốt râu. Lý Thanh Hồng chỉ cảm thấy bình quang rung nhẹ, giọng nói cung kính của An Tư Nguy truyền vào:
“Chư vị đại nhân, Tịch Tử Khang đang đợi ở trong Châu.”
“Được.”
Lý Thanh Hồng như nghe thấy một chuyện bình thường, ôn hòa đáp lời, trả lời rằng:
“Mời Tịch đạo hữu chờ một lát ở thiên điện, ta sẽ đến ngay.”
Lời này khiến vẻ vui mừng trên mặt Lý Huyền Tuyên tan biến. Lý Chu Nguy thì nói:
“Thứ này không phải một sớm một chiều có thể chép xong, phiền đại nhân trông coi, con cùng đại nhân đi một chuyến.”
Lý Huyền Tuyên nhất thời khó xử hai bên, vừa muốn tiễn Lý Thanh Hồng một đoạn, vừa không nỡ rời bỏ hai đứa trẻ. Lý Thanh Hồng nhu hòa nói:
“Đại bá cũng không cần tiễn nữa, tránh làm tâm tình thêm buồn phiền.”
Lý Huyền Tuyên thở dài quay mặt đi. Lý Thanh Hồng không nỡ nán lại lâu, băng qua bình quang bước ra ngoài. Lý Chu Nguy đi cùng tiễn đưa, băng qua hành lang, Tịch Tử Khang đã đợi ở trong điện từ lâu. Thiếu niên này mặc một bộ ngân bào, mỉm cười bước tới. Gương mặt tròn trịa của hắn trông rất có linh khí, nói năng cởi mở khách khí, thực sự khiến người ta khó mà sinh ra ác ý, vừa bước tới đã cười nói:
“Thanh Hồng tiền bối!”
Hắn bưng một miếng ngọc giản, hiển nhiên là 《Tử Lôi Bí Nguyên Công》. Lý Thanh Hồng lập tức tiếp lấy, giải khai giúp hắn. Lý Chu Nguy cũng đưa lên hai miếng ngọc giản, thiếu niên này tiếp lấy, chỉ nói: “Mấy năm qua có nhiều điều quấy nhiễu, làm phiền gia chủ rồi.”