“Đây là…”
Mười hai vị Thích tu mang thần thái khác nhau, đầy cảnh giác đồng loạt rơi lại về vị trí cũ, một lần nữa ngưng tụ ra đại trận kim sắc vắt ngang đại giang. Bọn họ hoặc nam hoặc nữ, gương mặt đều dát vàng lấp lánh, thần sắc kinh nghi bất định.
Quần tu bên dưới đều rướn cổ lên, quan sát cảnh tượng trên không trung. Bọn họ xuất thân khác nhau, kẻ là Phong chủ Thanh Trì, người là thế gia phương Nam, kẻ có lẽ thành danh từ thuở thiếu thời, người lại là lão tu tích năm tích tháng, lúc này tất thảy đều chăm chú dõi theo.
“Đã chết chưa… đã chết chưa……”
Trung niên nhân phía dưới mặt mày trầm mặc, vận y phục hoa quý, chính là Viên gia gia chủ Viên Hộ Độc — người từng trúng một mũi tên của Lý gia năm xưa. Mặt hắn bình thản nhưng trong lòng lại căng thẳng hơn bất cứ ai.
‘Hắn vốn dĩ thực lực đã phi nhân, giờ mà còn tiến thêm bước nữa thì còn ra thể thống gì! Còn ra thể thống gì nữa!’
Hắn cẩn thận nhìn tới nhìn lui, ngay cả đấu pháp trong tay cũng có chút tâm thần bất định. Trong lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, trên bầu trời rơi xuống hai điểm hào quang bạch kim.
“Lý Huyền Phong……”
Trên không trung, Tư Nguyên Lễ áo xanh phấp phới, thần sắc phức tạp nhìn nam tử mặc bạch giáp vừa hiển hiện cách đó không xa.
Thân Dậu Kim chi chính vị, Kim dùng đến cực điểm, đã hóa thành sắc trắng của phương Tây. Thiên Kim Trụ của Lý Huyền Phong là thứ đầu tiên hô ứng với đạo phù lục này, hóa thành một màu trắng tinh khôi. Những văn lộ trắng bệch như rừng rậm men theo gò má hắn leo lên khóe mắt, tràn vào trong đồng tử.
‘Thỉnh ngã Chấp Kim.’ (Mời ta cầm lấy sức mạnh của Kim)
Lý Huyền Phong trước giờ luôn cho rằng đạo phù lục này là một loại gia trì thần thông, hoặc là một pháp môn hộ thân. Đến lúc này ông mới hiểu ra, lý do vì sao 【Thỉnh Quân Chấp Kim Phù】 có thể bị Tư Nguyên Lễ nhận ra ngay lập tức là bởi vì thứ này vốn dĩ không phải là phù lục do Tư Bá Hưu tùy tay nặn ra, mà là một món bảo vật — có lẽ là phù khí, hoặc là bảo vật của một đạo thống khác.
“Phải rồi… Một thứ quan trọng như An Hoài Thiên, một đạo phù lục sao mà đủ được, kẻ nào có thể tiến vào trong đó mà nhà họ chẳng có một vị Tử Phủ đứng sau!”