Địch Lê Do Giải lặng lẽ ngẩng đầu, hàn quang và đao kiếm xung quanh nhao nhao rút đi, y cuối cùng cũng có cơ hội chậm rãi đứng dậy, thấp thoáng nhìn rõ dung mạo của vị thế tử kia.
Lý Chu Nguy đã điều chuyển đầu ngựa rời đi, để lại Địch Lê Do Giải đứng chôn chân tại chỗ. Đám Ngọc Đình Vệ thân cận bảo vệ cũng lần lượt rút khỏi trại, chỉ còn lại một nhóm tộc binh liệt hàng hai bên. Vị thiếu niên âm chí kia vẫn khoanh tay đứng đó, lạnh lùng nhìn y:
“Đúng là tên Man tử đắc vận…!”
Trần Ương vốn là người thuộc Trần thị – một trong những vọng tộc hàng đầu trong các trấn người Đông, lại có huyết thống Lý gia. Đừng nhìn y đi theo sau Lý Chu Nguy làm trâu làm ngựa, hễ trở về các trấn thì cũng là quý công tử, tự phụ là tiên duệ, từ tận đáy lòng vốn coi thường loại Man nhân này.
Lý Chu Nguy có thể nhìn thấu nhân tâm, ở trước mặt hắn, Trần Ương tự nhiên thu lại nanh vuốt, giả vờ ngoan ngoãn. Lúc này Lý Chu Nguy vừa đi, y liền lộ ra bản tính cũ, đôi mắt xám đen tỉ mỉ đánh giá một lượt, tiến lên một bước đỡ Địch Lê Do Giải dậy. Sắc mặt y thay đổi còn nhanh hơn lật sách, cười nói:
Địch Lê huynh đệ! Tại hạ Trần Ương, lúc này ngươi và ta cùng làm việc, mong rằng chỉ giáo nhiều hơn.
Địch Lê Do Giải vội vàng cúi đầu, lộ ra thần thái ti tiện, thấp giọng nói:
Toàn bộ đều nghe theo tiền bối chỉ điểm!
Trần Ương gật đầu, nụ cười trên mặt nhiệt tình như thể thật sự là hảo hữu lâu năm, y cười đạo:
Hai mươi mốt nhà trong thành thường năm khinh khi bách tính, ý của thế tử là không cần giữ lại nữa. Ta dẫn binh mã qua đó, còn về phần thu gom bộ chúng, ghi chép tội danh, tổ chức thị binh, xếp đặt tâm phúc… chắc là không cần ta phải dạy vị thị trưởng đây nữa chứ?
Địch Lê Do Giải cung kính đạo:
Tiểu nhân nhất định sắp xếp sạch sẽ.
Trần Ương rất nhiệt tình kéo tay y, cùng nhau lên ngựa mới buông ra, khẽ nói:
Địch Lê huynh đệ, hai mươi mốt nhà quý tộc này bộ chúng rất đông, còn thỉnh huynh đệ tra cho kỹ danh sách…
Vị thiếu niên mặc hắc y này lộ ra vẻ hốt hoảng như đang đùa cợt, ghé sát tai y nói nhỏ:
Chớ có để lọt một người một ngựa nào… Thế tử đời đời cư ngụ trên tiên sơn, không sợ trả thù, nhưng ngươi và ta còn gia đình con cái, không gánh nổi cái trò tàn dư hậu duệ báo thù đâu!
Tiểu nhân hiểu rõ!
Địch Lê Do Giải nheo mắt gật đầu. Hai người dần đi vào trong thành, nhìn thấy khắp nơi đều là binh khí lóe hàn quang, Trần Ương cười đạo:
Vậy thì mời động thủ thôi.
Lời của y lạnh thấu xương, Địch Lê Do Giải lập tức hiểu ý, tháo tù và bên hông xuống, đặt dưới ria mép, “u u” thổi lên.
Cưỡi ngựa tiến lên, Địch Lê Do Giải nhìn thấy những khuôn mặt phì phì lù lù của đám quý tộc trong thành đều là vẻ kinh sợ, thị binh nhà mình nối đuôi nhau xông vào. Trong lòng y dâng lên một luồng cực dục chi phối nóng bỏng, giống như có ngụm mỹ tửu say nồng trong tim, xông lên làm y lâng lâng như bay lên tiên.
“Nhà Dã Đôn năm kia cướp của nhà ta, trước tiên đồ sát nhà hắn.”
Địch Lê Do Giải nghĩ thầm.
Trong Đại Quyết Đình đao binh nổi dậy khắp nơi, nhưng Bắc Sơn Việt vẫn là một mảnh tịch tĩnh.
Nơi Bắc Sơn Việt giáp ranh với Đại Quyết Đình có một dãy núi, vượt qua đây chính là hai dải bình nguyên, nhân khẩu có thể coi là đông đúc. Lý Hi Tuấn cùng Không Hành giá phong mà đến, dừng lại trên ngọn đại sơn này.
Theo lời Phệ La Nha nói, Giác Trung Tử tâm cao khí ngạo, công pháp tu hành rất khó khăn, cũng không mấy cần đến huyết khí, cho nên nhân khẩu Bắc Sơn Việt rất nhiều, chỉ riêng dải bình nguyên dưới chân này đã có vạn dư người, các đại tiểu trại san sát nhau.
Lý Hi Tuấn tỉ mỉ nhìn vài lượt. Lý Hi Minh cũng giá quang mà đến, toàn thân rực rỡ, khí thế Trúc Cơ trung kỳ bàng bạc, đạo bào phất phơ, có vài phần tiên ý.
Lý Hi Tuấn thấp giọng nói:
Hiện tại chỉ có một việc… Giác Trung Tử tuy đã mất tích, nhưng thủ hạ Mộ Mật Lý cùng tọa kỵ Trúc Cơ kia vẫn ở Bắc Sơn Việt, phải vây sát hai kẻ này trước.