Khi Trần Ương nói ra những lời đó, trong đầu hắn đã thoáng hiện qua đủ loại hành động có thể xảy ra của cậu bé trước mặt. Nhưng hắn tự tin mình chẳng nói sai điều gì, tu vi lại cao hơn, nên chỉ hơi cúi đầu, tỏ vẻ khiêm tốn.
‘Ta không làm sai quy củ, ngươi làm gì được ta?’
Nhưng hắn mãi không nghe thấy lời đáp lại. Ánh mắt hắn nhanh chóng dừng trên mặt Lý Chu Nguy, con ngươi đen di chuyển về phía khóe mắt hẹp dài, lộ ra vẻ suy tính âm trầm, không khom lưng không bái lạy, thậm chí còn có chút khí thế từ trên cao nhìn xuống.
Cái liếc nhìn này lại đối diện thẳng với đôi mắt của vị Thế tử trước mặt. Trong lòng hắn đột nhiên trống rỗng, mọi sự âm hiểm và ngạo mạn tựa như bị nhìn thấu sạch sành sanh. Hắn thầm nghĩ:
“Hỏng rồi.”
Trong nháy mắt, Lý Chu Nguy đột nhiên tiến lên một bước. Trần Ương chỉ cảm thấy cổ họng thắt lại, một đôi tay như tia chớp bất chợt dọc theo cổ hắn lao lên, siết chặt lấy cổ hắn.
“Ngươi!!”
Hắn không tài nào ngờ tới Lý Chu Nguy lại đột nhiên bạo khởi như vậy, vả lại còn như hổ báo vồ tới, sức mạnh cực lớn. Nhất thời thân hình hắn không vững, “bịch” một tiếng bị đẩy ngã xuống đất.
“Bành!”
Sau gáy Trần Ương va mạnh vào mặt sàn đá, va đến mức nổ đom đóm mắt. Cú va này không hề nhẹ, nếu không phải hắn có tu vi Thai Tức tầng bốn, cú va này đa phần đã khiến hắn ngất đi.
Ngọn lửa độc trong lòng hắn lập tức bùng lên đến tận cổ họng. Hai tay hắn quơ quào, trong đầu hiện lên vài đạo pháp thuật, bấy giờ mới kìm nén được sự kinh nộ. Nhưng hắn phát hiện đối phương đã ngồi cưỡi lên người mình, đè ép lồng ngực hắn, ghì chặt hai tay hắn sang hai bên, nhất thời không cách nào kết ấn thi triển pháp thuật được.
Trần Ương không thở nổi, lại bị khống chế tư thế thi pháp, trong lòng lập tức hoảng loạn. Nhưng hắn cũng không phải hạng vừa, não bộ phản ứng cực nhanh, định dùng sức bẻ tay cậu ra.
‘Tu vi của nó thấp hơn ta nhiều, chỉ cần ta vận khởi pháp lực, lập tức có thể phản chế lại nó!’
Ý nghĩ đó vừa hiện lên, Lý Chu Nguy lại rất quả quyết buông tay. Cậu rảnh tay, chộp lấy nghiên mực trên án, dứt khoát đập mạnh lên đầu hắn. Một cú này đập cho trán Trần Ương đỏ đen lẫn lộn, mực đen loang lổ, hai hàng lông mày nhướng lên giận dữ.
“Đi chết đi cho rồi.”
Cú đập này khiến hai tay hắn buông lỏng. Trần Ương dù sao cũng là tu vi Thai Tức tầng bốn, chỉ mơ màng trong nháy mắt đã phản ứng lại, mọi sự khinh miệt và nộ ý cuối cùng không thể kìm nén được nữa, hai tay túm lấy y phục của Lý Chu Nguy muốn hất cậu ra.
Trần Ương không phải đứa trẻ tầm thường, Trần gia gần trăm năm qua cũng có không ít kiếm thuật và thủ đoạn hộ thân. Nói về Luyện Khí hay Trúc Cơ có thể không bằng đích hệ Lý gia, nhưng thủ đoạn cấp bậc Thai Tức thì thật sự không kém, trong tay đã lóe lên thanh quang.
“Thu!”
Nhưng Lý Chu Nguy lại một lần nữa vượt ra ngoài dự liệu của hắn. Chỉ nghe một tiếng kim loại lạnh lẽo vang lên, bàn án bị một cước đá lật, Lý Chu Nguy đã rút ra cây trường kích dưới gầm bàn.
Thanh quang trong tay Trần Ương khựng lại, mũi trường kích sáng loáng lạnh lẽo chỉ thẳng vào cổ họng hắn. Khí lạnh của kim loại kích thích khiến hắn dựng cả tóc gáy, mọi sự căm hận và giận dữ nhanh chóng tan biến, thu liễm lại.
‘Mẹ kiếp… có ai lại để trường kích dưới án chứ! Cũng có phải bảo kiếm tùy thân đâu! Hắn lúc nào cũng đề phòng có người hành thích mình sao!’
Không kịp nghĩ nhiều, cổ họng đau nhói, Trần Ương vội vàng lùi bước về phía sau, đối diện với đôi mắt màu hổ phách kia, không nhìn ra một chút cảm xúc nào. Trong viện nhất thời chỉ còn lại tiếng ma sát của hai đôi ủng trên mặt đất một trước một sau.
Lý Chu Nguy không nói một lời, hai mắt bình tĩnh, từng bước ép hắn vào góc tường, bấy giờ mới mở miệng nói câu đầu tiên:
“Đừng có dùng ánh mắt đó nhìn ta.”
Trần Ương khựng lại, cực kỳ thuần thục thu liễm biểu cảm trên mặt, nhanh chóng ngụy trang. Những hành động giảo hoạt, khinh miệt, hay xem xét thời thế đều biến mất sạch.