Trong thế giới của chiếc Giám, sương mù xám trắng trầm phù giữa trời đất. Phía dưới, kiến trúc màu trăng trắng đã tu phục được hơn một nửa, gác lầu cầu ván, đài cao cung điện, tọa lạc trong đó, trải dài bất tận, điểm xuyết từng đạo nguyệt hoa bốc lên, một mảnh cảnh tiên nhân gian.
Lục Giang Tiên dựa ngồi trước bàn đá, tựa vào thành bàn trắng như ngọc đang ngủ gật. Chiếc ấm ngọc trong tay khẽ dừng, bên tai từ từ hiện lên một thanh âm trầm ổn.
“Lý thị tử đệ Lý Thông Nhai, kính thỉnh Pháp Giám, trừ yêu tru ác, dĩ hưởng huyết…”
Lục Giang Tiên giật mình, duỗi người vươn vai đứng thẳng dậy. Thần thức từ trên bề mặt kính hiện ra, nam tử áo xám trước mặt cung cung kính kính đứng ở phía dưới.
“Lý Thông Nhai…”
Hắn lén lút ở gia tộc họ Lý đã nhiều năm như vậy, nhìn thấy bốn huynh đệ họ Lý chỉ còn lại một người này. Dù đã tu thành Trúc Cơ nhưng vẫn cung cung kính kính ở phía dưới cúi mình niệm lời cầu chúc, Lục Giang Tiên không khỏi trầm mặc.
“Tứ tử họ Lý, Lý Thông Nhai là người thận trọng đa nghi nhất. Ta ở nhà họ Lý này đã mấy chục năm, lẽ nào hắn một chút nghi ngờ cũng không có sao… Tất nhiên là không thể.”
Lục Giang Tiên tự mình rõ ràng mấy lần giúp đỡ trong quá trình trỗi dậy của gia tộc họ Lý, có thể nói là lỗ hổng trăm lần, vụng về lắm. Ban đầu mấy người đều không quen thuộc với tu tiên chi đạo, dù có linh cảm cũng chỉ âm thầm sinh nghi trong lòng. Hiện nay Lý Thông Nhai đã lăn lộn nửa trăm năm trên con đường tu tiên, thấy qua quá nhiều thứ. Ngay cả Lý Mộc Điền một phàm nhân, mấy năm trước khi chết cũng có nghi kỵ đối với Pháp Giám. Nếu nói Lý Thông Nhai chưa từng nghi ngờ Pháp Giám, Lục Giang Tiên tuyệt đối không tin.
“Hắn đã là tiên tu Trúc Cơ rồi, đối mặt với Pháp Giám nhưng không giống như đối đãi một pháp khí, ngược lại giống như một vị thượng tiên. Ý tứ trong này, rõ ràng như ban ngày.”
“Thậm chí những hành động quá cố ý mà ta năm đó nhìn thấy, Lý Thông Nhai khi kể lại với hậu bối đều đã mỹ hóa rất nhiều, dường như cố ý duy trì mối quan hệ hiện nay… Mưu lự thâm viễn a.”