“Trọng phụ!”
Lý Huyền Tuyên quỵ phịch xuống trong động phủ. Lý Thông Nhai ở trên ngồi lặng lẽ, nhìn Lý Huyền Tuyên mặt đầy nước mắt, thấy đứa cháu này của mình nghiến răng nói:
“Chuyện này… cứ thế bỏ qua sao?!”
“Bỏ qua?”
Lý Thông Nhai cúi mày, trầm giọng:
“Bây giờ không phải Lý gia ta muốn bỏ qua hay không, mà là Uất gia có muốn thôi không! Hai nhà đã thành cừu địch, không phải bên nào muốn kết thúc là có thể kết thúc được…”
Lý Huyền Tuyên ngẩng đầu, lau nước mắt, nghiến răng nói:
“Là Uất Mộ Cao hại người nhà ta, chính hắn còn mất luôn huynh đệ, lại còn oán hận chúng ta! Còn không chịu buông tha! Đạo lý nào như vậy… Bọn ta bị giết đệ tử, còn phải sợ Uất gia không buông tha, vậy còn có…”
Lý Huyền Tuyên động môi, nuốt hai chữ “công lý” đã đến khóe miệng. Hắn cũng là người sắp bốn mươi, không còn những suy nghĩ ngây thơ nữa, nhưng vẫn cảm thấy sự bất lực và phẫn uất sâu sắc, cúi đầu che mặt khóc.
“Thế đạo này là vậy… Thiên đạo vô tình, chúng sinh như kiến.”
Lý Thông Nhai mái tóc xám rủ xuống, lão nhân thở dài não nuột. Lý Huyền Tuyên che mặt, nghẹn ngào nói:
“Tu nhi là đứa trẻ hiểu chuyện nhất, các trưởng bối đều ưng hắn làm gia chủ, nay gãy gánh ở chỗ này…”
“Tu nhi đi rồi, nhìn khắp các đệ tử, Uyên Giao hung hãn, Uyên Vân nhu nhược, Thanh Hồng quá phóng khoáng, từ nay gia tộc lại giao vào tay ai đây?”
Lý Huyền Tuyên lẩm bẩm vài câu. Lý Thông Nhai lắc đầu, khẽ nói:
“Việc gia tộc không gấp, trước tiên ngươi tiếp quản, nhưng đừng xuống núi. Việc dưới núi để Tạ Văn chỉnh lý xong đưa lên núi. Luyện Khí hai trăm năm thọ mệnh, ngươi mới bắt đầu thôi. Nếu mấy đứa bối ‘Uyên’ đều không thích hợp, đợi thêm hai mươi năm xem hậu bối.”
“Nay Uất gia nhìn chằm chằm như cọp, đừng để tiểu bối xuống núi nữa, đặc biệt phải trông chừng Uyên Giao. Thanh Hồng ta gửi đến Phí gia… đợi thêm vài năm nữa.”
Lý Huyền Tuyên môi run rẩy, nhắm mắt ép ra hai giọt nước mắt, thốt ra một chữ:
“Dạ.”
—
Mấy đêm mưa xuân se lạnh kéo dài. Mùa xuân trên Vọng Nguyệt Hồ qua đi, gió hạ ấm áp từ phương bắc vượt qua mặt hồ, đâm thẳng vào Đại Lê Sơn. Hơi nước ẩm ướt lạnh lẽo cuối cùng cũng tan biến.