(Đã sửa lại bản dịch ngày 14/03/2026):
Bọn Mộc Tiêu Man mặt mày xám xịt đuổi theo mười mấy nhịp thở, miệng không ngừng chửi bới. Chẳng mấy chốc cũng đành dừng lại, lầm bầm chửi rủa rồi rút lui.
Lý Thông Nhai thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi ngoái đầu nhìn đám Mộc Tiêu Man rời đi, khóe miệng khẽ nhếch lên. Chỉ cần pháp lực vận chuyển một vòng, cảm giác khó chịu nhỏ nhoi do chú thuật mang lại lập tức tan biến. Ông suy ngẫm một hồi trong sự khó hiểu, đành quy kết cho tên thủ lĩnh Sơn Việt này học nghệ không tinh, mang ra làm trò cười cho thiên hạ.
Điều tức hồi phục xong pháp lực, Lý Thông Nhai quay đầu bay là là mặt đất một cách cẩn trọng. Một ngụm giang trung thanh khí nuốt vào trong huyệt khí hải không ngừng cuộn trào, giúp ông nhẹ bẫng lơ lửng không chạm đất.
“Cứ quay lại xem sao đã, xem có tìm thấy tung tích của hai đứa nhỏ không. Nếu không có, đành phải lẻn vào trại kia xem thử vậy.”
Bay là là mặt đất tìm kiếm kỹ lưỡng chừng nửa canh giờ, Lý Thông Nhai thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng lem luốc của hai đứa nhỏ Lý Huyền Lĩnh trong phạm vi linh thức.
Lý Huyền Lĩnh đang bế Lý Cảnh Điềm. Đôi chân đã được thi triển pháp thuật, tỏa ra ánh sáng trắng nhạt. Hắn vừa đi vừa dáo dác nhìn quanh trong rừng, băng qua những bụi rậm như đi trên đất bằng. Nhưng vì đi quá vội vã nên trên người toàn là bùn đất.
Đứa trẻ này không đi thẳng về hướng đông nơi có Lê Kính Sơn, vì sợ đụng phải đám Mộc Tiêu Man truy đuổi Lý Thông Nhai không thành, nên cố ý chọn đường vòng. Bởi vậy Lý Thông Nhai phải tìm hồi lâu mới thấy.
Nhẹ nhàng hạ xuống trước mặt Lý Huyền Lĩnh, Lý Thông Nhai mỉm cười nhìn hai người, khiến Lý Huyền Lĩnh ngẩn người ra, viền mắt đỏ hoe.
Mấy ngày nay phải chạy trốn làm nô lệ, có lúc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Trong lòng Lý Huyền Lĩnh cũng chất chứa bao uất ức. Đặt Lý Cảnh Điềm đang nước mắt lưng tròng xuống, Lý Huyền Lĩnh nghẹn ngào gọi:
“Cha!”
Lý Thông Nhai thắt lòng, ôm chầm lấy hắn, dịu dàng nói: