Tuy Trần Lạc đã sớm chuẩn bị tâm lý cho chuyện này, nhưng khi tận tai nghe cường giả cấp thánh phủ nhận điều đó, trái tim anh vẫn bỗng trống rỗng.
Điều này có nghĩa là dù anh có mạo hiểm tính mạng thăng Thánh Ma Đạo Sư, cũng không thể đưa cô Britney và Isabella về Trái Đất quen thuộc của anh.
Có nghĩa là không thể đưa họ đi ăn lẩu uống trà sữa xem phim mua quần áo đẹp, có nghĩa là anh phải ở lại Đại Lục Thần Ân vĩnh viễn, cho đến khi chết.
Khi Herriette nói ra đáp án đó, sợi dây căng thẳng suốt hơn năm năm trong lòng Trần Lạc, đã đứt.
Herriette bày bàn cờ với cành cây và sỏi, nói: "Đến chơi cờ nào..."
Trần Lạc không nói một lời, quay người rời đi.
Herriette sững lại một chút, nói: "Chơi với ta một ván, ta cho ngươi hỏi thêm một câu."
"Hai câu!"
"Ba câu..."
"Ây, mai ngươi còn đến không?"
……
Nhìn Trần Lạc rời đi không ngoảnh đầu lại, Herriette thở dài, đã mấy chục năm rồi ông không gặp được người bạn cờ nào cứ thua tiền mãi mà vẫn nguyện ý chơi tiếp với ông như vậy...
"Thế giới khác..." Ông tự chơi cờ một mình, lẩm bẩm: "Thật sự có thế giới khác sao, họ, chính là từ đó đến..."
……
Phủ lãnh chúa, Britney nhìn Helen Stern, có phần mừng rỡ hỏi: "Sao mọi người lại đến đây?"
Helen nói: "Cha nhận được vài tin tức từ thần điện, đoán rằng các người gặp rắc rối."
Edward Stern bước tới, hỏi: "McLean và Bolton đã đến rồi chứ?"
Britney gật đầu, nói: "Đã đến rồi, tế tư McLean hiện đang ở đây, tế tư Bolton đã về thần điện báo cáo."
"Sao các con lại ở cùng nhiều pháp sư ma thuật đến vậy?" Edward cau mày, nói: "Nhiều pháp sư ma thuật tụ tập ở đây như vậy, Theodore chắc chắn sẽ đích thân đến, chẳng bao lâu nữa, e rằng đến cả đại tế tư cũng sẽ giáng lâm."
Giọng Britney tràn đầy tin tưởng, "Blair nói cậu ấy có cách."
Thấy Trần Lạc bước vào từ cửa, gương mặt cô nở nụ cười, nói: "Blair, em về rồi..."