Chuyến chu du đại lục lần này, chính bản thân Trần Lạc cũng không biết cần bao lâu.
Có lẽ hai năm là về được, có lẽ lâu hơn.
Dù sao, dưới bốn đại đế quốc, chỉ riêng vương quốc đã có hơn năm mươi, ngoài ra, các hành tỉnh của bốn đại đế quốc, mỗi tỉnh đều lớn hơn diện tích Lorain.
Đại Ma Đạo Sư Melly chu du đại lục, đã mất trọn ba mươi năm.
Trần Lạc đương nhiên không cần lâu đến vậy, mục đích của anh rất rõ ràng, anh chỉ đi đến kinh đô các nước, rồi lấy tài nguyên cần thiết từ tổng bộ Hiệp hội Phép Thuật các nước.
Trong năm mươi quốc gia này, có gần mười nước có thể gạch bỏ.
Những nước này, đều là tiểu quốc chỉ có một thành trì, cường giả số một nước, có thể chỉ là cao cấp pháp sư hoặc Đại Pháp Sư, không thể trông mong loại nước này có tài nguyên phép thuật gì hữu dụng.
Như vậy, ít nhất cũng tiết kiệm được cho anh hai tháng thời gian.
Dù vậy, hai năm, cũng là thời gian ngắn nhất Trần Lạc ước tính.
Qua được cuộc kiểm tra của Auston, về chuyện anh và Isabella qua lại, Auston không còn nói gì nữa.
Mẹ Isabella, thời gian này, đối với Trần Lạc thân thiết và nhiệt tình hơn nhiều.
Catherine tặng Trần Lạc vài lọ dược liệu cấp cứu, dùng để chữa một số bệnh cấp tính thường gặp, tuy Trần Lạc không cần, nhưng cũng nhận cả.
Alice tặng Trần Lạc một thanh đoản kiếm có thể mang theo bên người, loại đoản kiếm này rất được chiến binh ưa chuộng, nhưng cận chiến của Trần Lạc hữu dụng nhất là quả cầu lửa xanh, để không phụ lòng Alice, anh cũng nhận món quà của cô.
Christine mấy hôm trước có ghé qua một lần, cô báo cho Trần Lạc biết, Orlando vẫn chưa từ bỏ, nếu anh có thể không quay lại Lorain, thì tốt nhất đừng quay lại...
Vài ngày trước khi lên đường, đại khái là mặn nồng với Isabella, nắm tay đi dạo phố mua rau, rồi về nhà dạy cô nấu ăn...
Nửa tháng trôi qua trong chớp mắt, xe ngựa của đoàn học giả thăm viếng Gaya, vẫn xuất hiện trước cửa nhà.
Vừa mới đến với nhau, đã phải đối mặt chia ly, tuy Isabella vẫn còn lưu luyến, nhưng không còn ủ rũ như trước nữa.
Trần Lạc ôm cô một cái, nói: "Đợi anh về."
Isabella không màng đến gương mặt đã hơi đen sạm của Auston, nhẹ hôn lên má anh, khẽ nói: "Về sớm nhé."