Câu hỏi này có lẽ hơi đường đột, Christine không trả lời Trần Lạc.
Nhưng bên cạnh có người hừ lạnh một tiếng, "Quyền kế thừa vương vị, cũng là chuyện một Tử tước nhỏ bé như cậu có thể bàn tán sau lưng sao?"
Đó là một quý tộc, mặc áo choàng nhung đỏ thẫm viền lông trắng, trên mũ mềm may ba đường chỉ vàng, chứng tỏ tước vị của ông ta là Bá tước.
Christine liếc ông ta một cái, nói: "Bá tước Phil, Tử tước Blair không có ý đó."
"Tốt nhất là không có." Bá tước Phil sắc mặt không vui liếc Trần Lạc một cái, sải bước rời đi.
Christine nhìn Trần Lạc, nói: "Sau khi buổi khiêu vũ kết thúc, em đợi tôi ở đây, tôi đưa em về."
Trần Lạc phất tay: "Không cần đâu, đường về em biết."
"Đợi tôi."
Christine không nói thêm với anh, thả xuống hai chữ dứt khoát không thể bàn cãi, rồi tạm thời rời đi.
Vic từ bên cạnh xán lại, nhìn Trần Lạc nói: "Blair, cậu gây rắc rối rồi, còn là rắc rối lớn, muốn biết không?"
Trần Lạc dứt khoát nói: "Không muốn."
Vic nói: "Chỉ cần cậu nói cho tôi, làm sao khiến nhiều con gái thích cậu vậy, tôi sẽ nói cho cậu."
Vic nói có vẻ nghiêm trọng, Trần Lạc nhìn anh ta, nói: "Cậu nói trước xem sao."
Trên mặt Vic hiện lên nụ cười, nói: "Trận ôn dịch suýt khiến kinh đô rơi vào thảm họa lần này, do cậu giải quyết, công chúa Christine cũng góp không ít công sức trong đó."
"Đây là rắc rối của tôi à?"
"Chuyện không đơn giản vậy đâu." Vic lắc đầu, nói: "Lúc ôn dịch vừa xảy ra, bệ hạ đã coi đó như bài kiểm tra cho đại vương tử và nhị vương tử, dưới trướng đại vương tử và nhị vương tử có rất nhiều bác sĩ, ai dập tắt được ôn dịch trước, người đó sẽ nắm quyền chỉ huy đội kỵ sĩ vương cung, đội kỵ sĩ phụ trách bảo vệ vương cung, cả hai vị vương tử đều muốn có được nó..."
Vic chuyển giọng, nói tiếp: "Nhưng, đại vương tử và nhị vương tử còn chưa đạt được thành tích gì, ôn dịch đã bị cậu và công chúa Christine giải quyết, bệ hạ phong cậu tước Tử tước, lại giao đội kỵ sĩ kinh đô cho công chúa Christine, đại vương tử và nhị vương tử chẳng được gì cả, cậu nói xem họ có hận cậu không?"