Trong lòng Trần Lạc thực ra rất rõ, anh đã bị gã đối diện coi như con mồi béo bở mà xẻ thịt.
Mười phép thuật cấp trung, dù thế nào cũng không đáng giá một vạn kim tệ, giá này, còn đen hơn cả Hiệp hội Phép Thuật.
Giá phép thuật cùng cấp bậc chênh lệch rất lớn, đôi khi, phép thuật trung cấp chưa chắc đã rẻ hơn phép thuật cao cấp, mà trong bốn hệ phép thuật, biến thể và cải tiến hệ Hỏa là nhiều nhất, giá cũng tương đối rẻ, ba hệ còn lại hiếm hơn một chút, giá cũng gấp một đến hai lần hệ Hỏa.
Nói chung, phép thuật ba hệ kia đắt hơn hệ Hỏa, phép thuật cải tiến nâng cao uy lực phép thuật cơ bản, thường đắt gấp mấy lần phép thuật biến thể chỉ màu mè mà chẳng có tác dụng gì, nhưng Trần Lạc không tin trong tay gã này toàn là phép thuật cải tiến quý giá.
Và sau khi gã giải thích công dụng từng loại phép thuật đó, suy đoán của Trần Lạc đã được xác nhận.
Cả mười phép thuật đều là phép thuật biến thể vô dụng.
Nhưng Trần Lạc cũng không thể không thừa nhận, đây đúng là những phép thuật mới mà Hiệp hội Phép Thuật Vương quốc Lorain chưa có.
Dù đối phương hét giá trên trời, Trần Lạc cũng không cần vì tiếc mấy ngàn kim tệ mà chuyên trình đến tận Hiệp hội Phép Thuật Gaya.
Trần Lạc không suy nghĩ lâu, liền gật đầu: "Thành giao dịch."
Người áo choàng đen nhìn Trần Lạc, nói: "Cậu tính lại đi, tiền hàng đã trao xong, sau khi rời khỏi chợ đen, có vấn đề gì, tôi không chịu trách nhiệm."
"Không cần đâu." Trần Lạc lắc đầu, nói: "Toán học của tôi không tốt lắm, tôi tin anh..."
Một vạn kim tệ không phải số nhỏ, Trần Lạc không thể mang theo bên người, xét đến việc giữa các cao cấp pháp sư, thường xuyên có giao dịch kim tệ số lượng lớn, Hiệp hội Phép Thuật đặc biệt ra mắt một loại thẻ vàng mệnh giá lớn cho họ.
Một tấm thẻ vàng mỏng manh, có giá trị từ một ngàn đến một vạn kim tệ, đương nhiên, giá trị bản thân tấm thẻ vàng, chỉ vài kim tệ mà thôi, nếu muốn đổi thành kim tệ thực, vẫn phải đến Hiệp hội Phép Thuật.
Trần Lạc đưa cho người áo choàng đen đó một tấm thẻ vàng mệnh giá một vạn kim tệ, người áo choàng đen nhận lấy, bước đến bên một người ở xa, nói chuyện vài câu, rồi quay trở lại.