Tiết đầu tiên hôm nay là Toán, nhưng cô Britney lại không giảng bài, mà gọi Trần Lạc lên, chép vài bài toán lên bảng đá.
Phương pháp giảng dạy của cô Britney không hề cứng nhắc, bà thường bồi dưỡng khả năng hợp tác giải quyết vấn đề của học sinh, giao bài xong sẽ để học sinh tự do thảo luận.
Đương nhiên, trong trường hợp này, bài bà giao sẽ khó hơn một chút, rất nhiều khi, một nhóm thảo luận cả tiết cũng chẳng ra được kết quả gì.
Trần Lạc chép xong đề bài, định đi về chỗ thì bị Britney lén nhét cho một ổ bánh mì.
Britney đưa cho anh một ánh mắt, rồi ngồi trước bục giảng, cầm bút lông lên, cắm cúi suy nghĩ điều gì đó.
Rõ ràng, bà vẫn chưa từ bỏ bài toán hôm qua.
Trần Lạc hiểu rất rõ, một khi nhà nghiên cứu toán học và khoa học đã chui vào một sừng bò nào đó, trừ phi tự cô ấy tỉnh ngộ, người khác rất khó giúp được gì.
Nhưng, vấn đề số vô tỷ tuy sẽ gây hoảng loạn cho các học giả toán học, nhưng chỉ cần họ chấp nhận sự thật này, toán học vẫn sẽ tiếp tục phát triển theo quỹ đạo bình thường.
Trần Lạc lắc đầu, không nghĩ về cô Britney nữa, dồn sự chú ý vào buổi thảo luận trên lớp.
Kiểu thảo luận trên lớp này chia nhóm sáu người, Trần Lạc, Toby, cộng thêm hai bàn phía trước tính là một nhóm thảo luận.
Ngoài Trần Lạc và Toby ra, trong nhóm còn có hai bạn nữ tên Linda và Tris, hai người cuối cùng, một là Bard — người từng có mâu thuẫn với Trần Lạc, người còn lại là bạn cùng bàn của Bard.
Toby không có ấn tượng tốt với Bard, cậu và Blair trước đây không ít lần bị Bard bắt nạt, nhưng điều khiến cậu lạ là, Bard vốn lần nào cũng mỉa mai châm chọc bọn họ, hôm nay lại trở nên đặc biệt ngoan ngoãn, ngồi im lặng ở đó.
Bard không gây chuyện, Toby cũng không chủ động chọc cậu ta, cậu liếc Trần Lạc một cái, sững người một thoáng, bỗng hỏi: "Blair, bánh mì của cậu lấy đâu ra vậy, vừa nãy rõ ràng không có mà......"
Trần Lạc cất bánh mì đi, nói: "Bánh dư hôm qua."
Toby cũng không nghĩ nhiều, nhìn bài toán trên bảng, lắc đầu: "Bài cô Britney ra hôm nay khó thật đấy, tớ chẳng có chút manh mối nào cả......"