Isabella liếc Trần Lạc một cái, tháo từ bên hông ra một túi tiền trắng thêu hoa, tiện tay ném cho anh, nói: "Khỏi cần đếm, đúng mười đồng vàng đấy."
Đếm số vàng trong túi tiền, Trần Lạc trên mặt tuy chẳng lộ vẻ gì, nhưng trong lòng đã nở hoa.
Lần này quả thực là một ngày phát tài.
Có số tiền này, anh đã có thể tiếp cận kiến thức phép thuật cao cấp hơn ở Hiệp hội Phép Thuật, ván cược với Isabella coi như giải quyết được nỗi lo trước mắt của anh.
Thua Trần Lạc mười đồng vàng, Isabella dường như chẳng để tâm chút nào, cô nhìn về phía xa xăm, lẩm bẩm: "Sau này thật sự sẽ có định luật Blair-Isabella sao?"
Trần Lạc cất túi tiền vào, nói: "Nếu chị muốn, tên chị có thể đứng trước."
Đôi mắt đẹp của Isabella sáng lên, nhìn Trần Lạc, hỏi: "Cậu sẵn lòng đứng sau tôi sao?"
Tuy nội dung định luật vật rơi là như nhau, nhưng thứ tự trước sau lại khác biệt — định luật Blair-Isabella và định luật Isabella-Blair mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau, người đời sẽ nhớ cái tên đầu tiên nhiều hơn, cái tên sau chỉ là phần phụ họa mà thôi.
Trần Lạc gật đầu, nói: "Nếu chị sẵn lòng trả thêm mười đồng vàng nữa."
Isabella chống tay lên hông, cau mày nhìn Trần Lạc, hỏi: "Blair, nguyên tắc của cậu đâu rồi?"
Tuy cô cũng muốn đặt tên mình trước Blair, nhưng cô cũng có lòng tự trọng của mình — vừa nãy chỉ là buột miệng nói vậy thôi, không ngờ Blair lại có vẻ chẳng bận tâm chút nào.
Chẳng lẽ cậu ta không biết, đây là vinh dự mà bất cứ học giả nào cũng sẽ không muốn chia sẻ cho người khác sao?
Nếu là người khác, Isabella có lẽ sẽ nghĩ họ đang dòm ngó nhan sắc của mình, cố ý lấy lòng cô, nhưng Blair thì — ánh mắt cậu ta nhìn cô Britney còn "sắc" hơn cả nhìn cô.
Trần Lạc chẳng bận tâm đến danh tiếng hay vinh dự, không phải vì anh có tâm tính đạm bạc, mà là so với những thứ đó, anh thật sự thấy tiền vàng thực dụng hơn nhiều.
Mười đồng vàng, có thể cho anh đọc sách ở Hiệp hội Phép Thuật gần một năm trời.
Trần Lạc vẫn điềm nhiên như thường lệ, cuối cùng khiến trong lòng Isabella dấy lên một nỗi nghi hoặc.
Đến cả chuyện có thể nổi danh khắp thiên hạ, lưu tên trong lịch sử khoa học mà cậu ta còn chẳng bận tâm, vậy rốt cuộc cậu ta bận tâm điều gì?
Khoảnh khắc này, cô bỗng tò mò về người trước mặt.
Isabella nhìn Trần Lạc, hỏi: "Blair, lý tưởng của cậu là gì?"
Trần Lạc suy nghĩ một chút, buột miệng: "Thánh Ma Đạo Sư."
Isabella sững người một thoáng, rồi ôm bụng cười phá lên: "Cậu, Thánh Ma Đạo Sư? Cả Vương quốc Lorain còn chẳng có Thánh Ma Đạo Sư nào, cậu có biết trở thành Thánh Ma Đạo Sư khó đến mức nào không?"
Thánh Ma Đạo Sư ở Vương quốc Lorain, thậm chí toàn bộ Đại Lục Thần Ân, đều là tồn tại chỉ có trong truyền thuyết, cô chỉ từng nghe qua danh xưng Thánh Ma Đạo Sư, nhưng chưa từng nghe nói có ai đạt đến cảnh giới ấy.
Là một kẻ bị thần ruồng bỏ, giấc mơ của Blair không phải là giấc mơ, mà là si tâm vọng tưởng.
Trần Lạc khẽ mỉm cười, rồi quay người rời đi.
Với Isabella, đây có lẽ thực sự chỉ là một trò cười, nhưng với Trần Lạc, đó lại là niềm hy vọng duy nhất.
Không tranh cãi, không giải thích, nhìn Trần Lạc lặng lẽ rời đi, nghĩ đến vẻ nhẹ nhàng thản nhiên nhưng lại chẳng giống đùa của anh, Isabella đứng sững tại chỗ, hồi lâu sau mới lắc đầu, khẽ lẩm bẩm: "Đúng là một gã kỳ lạ!"
Giấc mơ của Trần Lạc, trong mắt cô chỉ là một trò đùa. Nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa sẽ có một định luật liên quan đến mình ra đời, trong lòng cô lại trở nên vui phơi phới.
Khi Trần Lạc quay lại lớp, Toby vẫn chưa về — hôm qua cậu quên làm bài tập Toán, hôm nay bị cô Britney phát hiện, phạt ở lại sau giờ học, đến giờ vẫn chưa về nhà.
Toby thấy Trần Lạc, như thấy được cứu tinh, vội đứng dậy, nói: "Blair, cậu đến đúng lúc lắm, tớ còn mấy bài này không làm được, cậu qua xem giúp tớ với......"
"Để mai đi, giờ tôi phải ra ngoài một chuyến." Trong túi đã có tiền vàng, Trần Lạc nóng lòng muốn đến Hiệp hội Phép Thuật, thu dọn sách vở trên bàn xong định rời khỏi trường.
"Vậy chúng ta cùng ra ngoài, đúng lúc tớ cũng phải về nhà." Toby nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc, nói: "À đúng rồi, mai tiết hai mới là Toán, tiết một là Lịch sử, cho tớ mượn chép bài tập Toán của cậu nhé......"
Trần Lạc ậm ừ đồng ý, cùng Toby bước ra khỏi lớp, bỗng bị mấy bóng người chặn mất đường đi.
Toby nhìn người đứng đầu, đứng bên cạnh Trần Lạc, nắm chặt nắm đấm, lớn tiếng: "Bard, các người muốn làm gì, muốn đánh nhau à?"
Người chặn trước mặt bọn họ chính là Bard — kẻ vài hôm trước từng va chạm với họ. Trần Lạc từ ký ức của Blair biết được, Bard là tay anh chị của lớp 5 khối 2, Blair trước đây không ít lần bị cậu ta bắt nạt.
Bard khinh khỉnh liếc họ một cái, nói: "Lần này không phải tôi tìm mấy người......"
Cậu ta cùng đám đồng bọn bên cạnh tránh sang một bên, nhường đường cho một người bước lên phía trước.
"Phi, Phitch học trưởng!" Toby thấy người đó, cả người run lên, sắc mặt có phần tái đi, theo phản xạ định lùi lại, nhưng do dự một thoáng rồi vẫn đứng cùng Trần Lạc.
"Cậu là Blair?"
Trần Lạc vẻ mặt điềm nhiên nhìn người trước mặt, hỏi: "Tìm tôi có việc gì?"
Fitch cau mày, sự bình thản điềm nhiên của Blair nằm ngoài dự đoán của cậu ta — vì thân phận, trong toàn bộ Học viện Thánh Donas, gần như chẳng ai dám dùng giọng điệu này nói chuyện với cậu ta.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, đôi mày Fitch giãn ra, nhìn Trần Lạc, lạnh nhạt nói: "Sau này tránh xa Isabella ra, Isabella không phải người cậu có thể chạm tới."
Nói xong câu này, cậu ta không thèm nhìn Trần Lạc thêm lần nào nữa, phóng khoáng quay người rời đi.
Bard đưa cho Trần Lạc một ánh mắt cảnh cáo, tuy trên mặt có phần không cam lòng, nhưng vẫn theo Fitch rời đi.
Sau khi những người đó rời đi, Toby dựa vào tường, thở phào một hơi dài.
Trần Lạc nhìn cậu, hỏi: "Fitch là ai vậy?"
"Cậu đến cả học trưởng Fitch cũng không biết......" Trên mặt Toby lộ vẻ khó tin, rồi như nhớ ra điều gì, lắc đầu: "Thôi kệ, trong mắt cậu ngoài cô Britney ra thì chẳng thấy ai khác......"
Trần Lạc nhìn về hướng người đó rời đi, hỏi: "Cậu sợ hắn lắm à?"
"Trong học viện ai mà chẳng sợ hắn?" Toby thở dài một tiếng, rồi mới nói: "Hắn xuất thân từ gia tộc Howard, gia tộc Howard rất có địa vị ở thành Yabo, Tử tước Howard còn là nhân vật quan trọng của 'Số Phái', trong học viện có vài giáo viên cũng là thành viên Số Phái. Học trưởng Fitch là con trai út của Tử tước Howard, đắc tội với hắn, cậu sẽ không trụ nổi ở Học viện Thánh Donas đâu."
Trần Lạc có phần bất đắc dĩ — tuy anh và Isabella đã hòa giải, nhưng những lời đồn kia rõ ràng nước đã đổ đi khó hốt lại, cô nàng thần tài Isabella chuyển thoắt thành hồng nhan họa thủy.
Nhưng, anh vốn dĩ chẳng có ý đồ gì với Isabella, nên cũng chẳng cần bận tâm lời đe dọa của Fitch.
Chỉ là điều cậu ta nói, không cho Trần Lạc chạm vào Isabella, có phần hơi muộn rồi......
Toby nhìn Trần Lạc, nghiêm túc nói: "Blair, cậu phải cẩn thận đấy, mấy tháng trước có một học trưởng đắc tội với Fitch, chưa được mấy ngày đã bị đuổi khỏi học viện rồi."
"Tôi biết rồi." Trần Lạc tuy không sợ phiền phức, nhưng cũng chẳng thích phiền phức, đặc biệt anh mới đến thế giới này, đất lạ người lạ, tốt nhất nên giữ mình kín đáo một chút. Nếu không cần thiết, anh cũng không muốn đắc tội với những người đó, nhưng nếu có kẻ nào không biết điều, Trần Lạc cũng không phải hạng dễ bắt nạt.
Anh nhìn về phía Toby, hỏi: "Cậu biết chỗ nào có tiệm may không?"
"Biết chứ." Toby gật đầu, lại hỏi: "Cậu hỏi vậy làm gì?"
Quần áo của Blair bị cậu ta mặc đến rách rưới, với Trần Lạc — người ưa sạch sẽ gọn gàng — điều này có phần khó chịu đựng nổi. Trước đây vì túi tiền eo hẹp, giờ anh vừa mới phát một món tiền lớn từ Isabella, anh định đến tiệm may đo vài bộ quần áo mới, tiện thể thay luôn cả chăn đệm.
Toby dẫn Trần Lạc đến một tiệm may, người thợ may đo kích cỡ trên người Trần Lạc xong, lại cúi xuống bàn tính toán, hồi lâu mới ngẩng đầu nói: "Năm bộ quần áo, một bộ chăn đệm, tổng cộng sáu mươi đồng bạc, tiền cọc chỉ cần trả ba mươi đồng bạc thôi."
Quần áo và chăn đệm làm từ tơ lụa thượng hạng, ở đây cũng tính là món hàng xa xỉ đắt đỏ, chỉ có quý tộc mới đủ khả năng chi trả. May mà hôm nay hầu bao của Trần Lạc hơi phồng lên một chút, nên anh cũng không quá xót ruột.
Anh lấy từ trong người ra túi tiền của Isabella, rút một đồng vàng đưa cho người thợ.
Toby biết rõ tình hình kinh tế của Trần Lạc, đang định hỏi anh lấy đâu ra nhiều tiền thế, bỗng liếc thấy túi tiền trắng thêu chỉ vàng và hoa văn trong tay anh, đứng sững tại chỗ, lẩm bẩm: "Blair, túi tiền này cậu lấy đâu ra vậy?"
"Tớ từng thấy túi tiền này rồi, đây là của chị Isabella......" Chưa đợi Trần Lạc trả lời, Toby đã ngẩng phắt đầu lên, khó tin hỏi: "Blair, cậu được chị Isabella bao nuôi à?"