Khương Lan Thính đứng ở đầu giường, Hoắc Kiều lẳng lặng nhìn anh.
Đã hơn một tháng rồi bọn họ chưa gặp nhau.
Anh khác với bình thường, anh không còn dáng vẻ tự phụ kiêu ngạo như ngày xưa nữa, anh đen đi và gầy đi, nhưng lại tăng thêm vài phần gợi cảm của đàn ông, lúc cô nhìn anh, anh đưa tay ra khẽ chạm vào má cô, tuy anh không lên tiếng, nhưng lại toát ra sự ấm áp và trìu mến...
Mãi một lúc sau, anh mới nói: “Anh không yên tâm, nên về luôn trong đêm."
Nói xong, anh giơ tay lên xoa mặt: "Anh đi tắm đây."
Ban đêm không có chuyến bay, điều động chuyên cơ cũng không tiện, anh đã lái xe mấy tiếng đồng hồ để về, sau bữa trưa anh mới về được, cho nên đúng là chỉ mới rửa cái mặt, rồi mặc nguyên quần áo vậy nằm bên cạnh Hoắc Kiều, thậm chí trên người anh còn có mùi mồ hôi đặc hữu của nam giới nữa.
Hoắc Kiều không có ghét bỏ, cô còn nằm dịch ra cho anh nằm với nữa.
Khương Lan Thính nằm xuống, nói với cô một số chuyện về hậu sự của ông cụ, những chuyện này là ba Khương bàn với anh, giờ anh lại kể với vợ anh, sau cùng, anh ôm chặt Hoắc Kiều vào lòng, nhưng không làm gì cả, chỉ nói chuyện riêng với cô.