Nửa đêm, Khương Lan Thính nhận được một cuộc điện thoại.
Công ty có việc gấp, chuyện này bắt buộc anh phải trở về xử lý, thật ra ông Khương cũng được, nhưng dù sao ông ấy cũng đã lớn tuổi, chuyện kia cần phải đi tới nơi khác, là một dự án phát triển, dân địa phương lật lọng, tạm thời vi phạm hợp đồng đòi thêm phí bồi thường, hơn nữa lại đưa ra con số trên trời.
Việc này đương nhiên không thể đồng ý.
Luật sư của Tập đoàn Khương Thị đã đến địa phương khởi tố thưa kiện, cuộc xung đột cũng tiến thêm một bước!
Khương Lan Thính do dự mãi.
Anh vẫn quyết định tự mình quay về thành phố B, tuy anh cũng luyến tiếc Hoäc Kiều, anh cũng muốn ở cạnh cô một tuần, anh cũng sợ cô thất vọng nhưng là đàn ông, trách nhiệm anh vẫn phải gánh, anh không thể ở đây theo đuổi vợ yêu, bố anh lại phải đối mặt với những người dân hèn cầm cuốc cầm xẻng đó.
Anh cúp điện thoại, cúi đầu lại thấy Hoắc Kiều đã tỉnh.
Cô nửa tỉnh nửa mê, nhìn anh có chút ngây thơ, giọng nói cũng mềm mại: “Công ty xảy ra chuyện hả?”