Khương Lan Thính tiễn An Nhiên rời đi.
Thế rồi anh lại vô tình gặp được anh vợ Hoäc Doãn Tư ở sân bay.
Ở thành phố B, nếu xét xem có ai còn tự phụ, cao ngạo hơn cả Khương Lan Thính, lại còn thích làm bộ làm tịch, tất cả chỉ đếm trên đầu ngón tay, Hoäc Doãn
Tư là một trong số đó.
Lúc này, ông chủ của Tập đoàn Hoắc Thị, Hoäc Doãn Tư đang ngồi ở quán cà phê trong sân bay.
Anh ấy mặc một bộ âu phục thoải mái màu be, im lặng ngồi ở đằng kia, ly cà phê trước mặt không vơi một chút nào, nhìn giống như đang đợi ai đó.
An Nhiên đẩy cửa đi vào: “Hoắc Doãn Tư, sao anh lại tới đây?”
Hoắc Doãn Tư giương mắt, nhìn chăm chú vào vợ mình vài giây, sau đó đứng dậy nắm lấy tay cô ấy: “Nhớ em nên tới đây.”
An Nhiên hỏi về sức khỏe của con.
Mặt Hoäc Doãn Tư không đổi sắc: “Giờ đã khỏe rồi! Lúc này tới lượt anh không thoải mái.”
An Nhiên:...
Khương Lan Thính ở phía sau ho nhẹ một tiếng, gọi: “Anh hai!”
Ban đầu hai mắt của Cậu ấm Hoắc đang chan chứa tình cảm nhưng lúc nhìn về phía Khương Lan Thính lại khôi phục sự bình tĩnh, không chút để ý: “Lan Thính cũng ở đây sao.”
Còn giả vờ giả vịt nữa!
Khương Lan Thính cũng rất biết diễn, rụt rè nói: “Vâng, tới đây thăm Hoắc Kiều, vừa mới đưa chị hai qua đây.”
Hoäc Doãn Tư gật đầu: “Xem ra chuyện tình cảm của hai đứa cũng tốt.”