Đối với người trong nhà, Hoắc Kiều vẫn luôn là cô gái nhỏ quen được nuông chiều.
Mọi người đều thương cô.
Cô chạy tới ôm An Nhiên, nũng nịu nói: "Cảm ơn chị dâu! Chị là nhất!"
An Nhiên khẽ xoa đầu cô.
Khương Lan Thính đứng bên cạnh xấu hổ thay cô: "Đường đường là phụ nữ cao tận mét bảy mà đòi trốn vào lòng chị dâu chỉ cao mét sáu của em, có biết xấu hổ không vậy hả!"
Hoäc Kiều quay sang làm mặt quỷ với anh.
Cô tiếp tục ở bên cạnh An Nhiên, tựa người vào vai cô ấy, ăn đồ ăn vặt mà An Nhiên đút cho, còn không quên dè bỉu Khương Lan Thính: "Anh ghen ty với em chứ gì! Em có anh hai còn anh thì không! Em có chị dâu còn anh thì không!"
Khương Lan Thính cũng không hề tức giận.
Anh nhìn cô bằng đôi mắt trong veo, thật ra anh rất thích mỗi khi Hoắc Kiều làm nũng, nhưng cô thật sự rất ít khi làm vậy, có thể bởi vì ngoại hình quá xinh đẹp, giống như anh vừa nói, cô cao hơn mét bảy... Do đó bình thường không dễ gì có cơ hội làm nững, khi làm người yêu của anh, có lẽ cô muốn bày ra dáng vẻ quyến rũ của mình, cho nên những hành động đáng yêu, làm nũng đều bị bỏ qua.