Hoäc Kiều còn đang ngủ.
Anh kéo cô lên, cô đá anh cũng không được, cứ như vậy cả người bị ôm vào trong ngực, nhẹ giọng than phiền: “Đàn ông trong làng giải trí của em có phải là đàn ông không? Tại sao nam nữ đều mặc kệ, thấy người có tiền thì lập tức lao vào!”
Hoắc Kiều nửa mê nửa tỉnh, hai mắt nheo thành một cái khe nhỏ.
Lúc đầu, cô còn tức giận với Khương Lan Thính, nhưng khi cô tỉnh lại thì lập tức mở to mắt, nói một chút tin đồn: “Là Tiếu Bạch! Anh ta tới cầu xin anh...Ngủ với anh ta?”
Khương Lan Thính nghĩ lại, cảm thấy thật ớn lạnh.
Anh nghiêm túc hỏi vợ mình: “Nhìn anh, giống như thích đàn ông sao, sẽ cùng đàn ông làm cái kia...”
Hoắc Kiều nhìn anh.
Một lúc lâu, cô thoải mái dựa vào vai chồng, nói cho anh nghe những bí mật chưa được biết đến trong ngành: “Có vài người đàn ông có tiền, có chút biến thái, bọn họ không giống nhau, nhưng bọn họ lại thích chơi đùa diễn viên nam nổi tiếng...Càng nổi tiếng càng tốt, ngủ xong rồi lại cấp tài nguyên. Đương nhiên, loại này sẽ không chung thủy như Tổng Giám đốc Tiền, rất nhiều lúc sẽ đồng thời bao trọn diễn viên nam và diễn viên nữ nổi tiếng, thậm chí muốn hai người bọn họ cùng nhau hầu hạ ông lớn.”