Khương Lan Thính đóng cửa lại.
Anh mang thức ăn lên cho Hoäc Kiều xinh đẹp, đặt ở trên bàn ăn nhỏ trong phòng khách, rồi lại đi vào phòng ngủ ngồi ở bên giường, nhéo khuôn mặt của Hoắc Kiều, anh gọi cô là tiểu lười biếng.
Anh gọi vậy.
Chính mình cũng cảm thấy buồn nôn, nhưng cũng cảm thấy có vài phần ngọt ngào.
Hoắc Kiều không để ý đến anh.
Khương Lan Thính ghé sát vào tai cô, dán vào vành tai mềm mại của cô, giọng nói khàn khàn: “Anh đi ra ngoài có chút việc, lát nữa sẽ về.”
Hoắc Kiều duỗi chân đá anh, cô tức giận: “Khương Lan Thính anh có thấy phiền không, làm gì có người đàn ông nào dính người như anh.”
Anh cúi đầu cười.
Vẫn là cảm thấy ngọt ngào.
Một lúc sau, bên ngoài truyền đến tiếng nhân viên phục vụ gõ cửa: “Ông Khương, phòng ngài muốn tôi đã giúp ngài sắp xếp xong, ngài có muốn đi qua bây giờ không?”
Khương Lan Thính nói “có”.
Sau đó, anh thay một bộ quần áo trang trọng, mở cửa đi ra ngoài.