Khương Lan Thính dở khóc dở cười.
Anh cúp điện thoại, trở về phòng, Hoắc Kiều ngủ rất say... Cô che đầu, từ ngoài nhìn vào, anh cảm thấy không khác gì Tiểu Khương Sanh, chỉ là một đứa bé lớn mà thôi.
Anh ngồi ở mép giường, vuốt mái tóc dài của cô, lắc đầu cười.
Dường như khi thực sự thích một người, đối phương làm việc gì cũng thấy dễ thương, còn nếu không thích thì sẽ liều mạng tìm ra khuyết điểm của họ, cho đến khi hai bên đều tổn thương nhau đến nỗi không thể chịu được.
Anh nghĩ, bây giờ chắc là rất thích!
Cô ngủ, anh lại cảm thấy cô đơn.
Anh giơ tay vào chạm vào cơ thể cô, cố ý trêu chọc, thật ra thì cũng không muốn làm gì cả, chỉ là muốn chọc cô mà thôi... Hoắc Kiều có chứng gắt ngủ, cô cầm tay anh ra cắn một cái, cuộn chăn lên, mơ mơ màng màng nói: "Khương Lan Thính, anh đừng có cầm thú quá! Nếu không chúng ta sẽ không qua được một năm đâu."