Hoắc Kiều nói lời thật lòng: "Phải!"
Gô xoay người nhìn anh, ánh mắt có chút dịu dàng: “Khương Lan Thính, nếu chúng ta ly hôn, em nghĩ mình sẽ không tái hôn với ai nữa cả, nhiều lắm là yêu đương thôi... Em đồng ý một năm, ngoài chúng ta thì còn cho Khương Sanh một cơ hội có được tình yêu thương của bố."
Giọng Khương Lan Thính có chút nguy hiểm: "Em nói gì? Lặp lại lần nữa?"
Hoäc Kiều không biết nói thế nào...
“Em sẽ không tái hôn với ai nữa cả.”
"Không phải câu này."
"Cho Khương Sanh một cơ hội có được tình yêu thương của bố."
"Cũng không phải câu này."
Khương Lan Thính sờ mặt cô, giọng điệu rất nhẹ nhàng: “Em nói, em sẽ yêu người khác.”
Hoäc Kiều nhìn anh với ánh mắt như nhìn một kẻ có bệnh thần kinh. Cô đẩy tay anh ra, nói: "Nếu chúng ta ly hôn, đương nhiên là em sẽ tính tới chuyện yêu đương, anh có từng nghe nói đến chuyện phải giữ trinh tiết cho.
chồng cũ không?”
“Anh sẽ không!"
Khương Lan Thính nhẹ giọng nói: “Cho dù chúng ta ly hôn, anh sẽ không yêu ai nữa... Anh không có cách nào ngăn cản em yêu đương, nhưng anh nghĩ mình sẽ thường xuyên đi theo em, nhìn em và người khác ở bên nhau, có lẽ anh sẽ không thể nhịn được mà ra tay."