Ba mẹ Khương Lan Thính mang tiểu Khương Sanh đi trước.
Bọn họ có kinh nghiệm phong phú trong việc nuôi dạy con cái, Hoắc Kiều không có gì phải lo lắng, chỉ là trong lòng cô vẫn có chút khó chịu, cô đá vào Khương Lan Thính ngay khi ba mẹ rời đi, kế tiếp cô chuẩn bị ngủ.
Khương Lan Thính cau mày: "Em không muốn bàn tiếp chuyện này sao?”
Hoắc Kiều đang thay đồ ngủ trong phòng thay đồ, giọng nói vang lên: "Anh nói gì vậy? Trong tương lai, chỉ cần anh kiềm chế dục vọng đáng xấu hổ này lại, Khương Sanh liền sẽ không có chuyện gì."
Khương Lan Thính nói: "Chuyện này, không phải chúng ta đã thảo luận rồi sao, là em chủ động."
Anh cũng đi theo vào và thưởng thức dáng vẻ thay đồ của cô.
Hoắc Kiều ném quần áo đã thay vào mặt anh, cô thật sự rất bực mình, lẽ ra cô không nên để Khương Lan Thính qua đây. Mặc dù tối nay cô có chút chủ động nhưng anh vẫn liên tục nhắc lại việc này.