Vốn tưởng rằng cô sẽ tức giận nhưng Hoắc Kiều lại ôm chặt anh, nhiệt tình ôm hôn anh... Một bàn tay mềm mại còn châm lửa khắp nơi, khiến anh muốn ngừng mà không ngừng được, thở hổn hển nói: "Khương Sanh vẫn chưa ngủ.”
Rõ ràng là Hoắc Kiều cố ý.
Cô vẫn ôm cổ anh, liếc mắt đưa tình: "Anh cũng biết Khương Sanh vẫn chưa ngủ à, thằng bé vẫn chưa ngủ thì anh đến đây gọi em làm gì.”