Mãi hồi sau, Tiếu Bạch mới khó khăn lên tiếng: "Sao ông không nói sớm?”
Đạo diễn cười lạnh: "Cậu có cho ai cơ hội không? Cậu ép người quá đáng, thường xuyên mượn danh Tổng Giám đốc Tiền bắt nạt diễn viên nữ, sao tôi phải cho cậu cơ hội chứ? Tôi nói cậu nghe, ông đây làm đạo diễn bao nhiêu năm nay, chịu không ít sỉ nhục, nhưng chưa bao giờ bị một tên trai bao sỉ nhục! Cậu đi hỏi thử xem, ngôi sao nổi tiếng đứng trước mặt tôi còn phải gọi tôi một tiếng 'đạo. diễn, không ai như cậu xem tôi như sai vặt... Cậu tự hỏi bản thân xem, cậu có năng lực đó sao?”
"Đạo đức không xứng địa vị! Cậu không đi, ai đi?"
Một câu nói của đạo diễn đã xác định kết cục của Tiếu Bạch, đồng nghĩa với việc anh ta bị phong sát một nửa.
Tiếu Bạch lo sốt vó, anh ta nhìn về phía chị Tiền của anh ta. Thế nhưng, Tổng Giám đốc Tiền lo thân mình còn chưa xong, làm sao lo cho anh ta nổi?
Tổng Giám đốc Tiền ra hiệu bằng ánh mắt. Thư ký của bà ta liền mời Tiếu Bạch và người đại diện ra ngoài, Tiếu Bạch không chịu, thư ký cũng không phải dạng vừa, vừa lôi kéo vừa thấp giọng nói: "Anh nghe lời đi, hiện giờ sợ là ngay cả bản thân Tổng Giám đốc Tiền cũng khó giữ. Tiếu Bạch lại sửng sốt, nghiêm trọng vậy sao?
Thư ký Tổng Giám đốc Tiền cười lạnh lùng: "Anh đã làm mất lòng người không nên đụng vào rồi."
Người bị đuổi ra ngoài, bầu không khí trong phòng liền thay đổi.