Bà Tiền nhận ra Khương Lan Thính.
Công ty của bà ta phải dựa vào nhà họ Khương, khoảng hai mươi phần trăm công việc kinh doanh của công ty đều do tập đoàn Khương Thị cung cấp. Bà ta và thái tử gia nhà họ Khương từng làm việc với nhau mấy lần, nhưng vì vị thế hai công ty quá chênh lệch khiến bà ta vẫn chưa tìm được cơ hội tiếp cận.
Không ngờ họ lại được tiếp xúc với nhau trong trường hợp như vậy. Bà Tiền lập tức toát mồ hôi lạnh.
Khi bà Tiền nói chuyện cũng không còn lưu loát như mọi khi: "Tổng Giám đốc Khương, mời ngồi."
Khương Lan Thính nghe thế cũng chỉ cẩn trọng gật đầu.
Anh đặt một tay lên eo Hoäc Kiều đỡ cô ngồi xuống, sau đó bảo nhân viên phục vụ đứng cạnh đó đem một chiếc ghế trẻ em đến đây. Đạo diễn đã chuẩn bị chu đáo nên chỗ ngồi của Tiểu Khương Sanh vô cùng thoải mái!
Xong xuôi mọi thứ, Khương Lan Thính mới ngồi xuống.
Lúc này, Tiếu Bạch vẫn chưa nhận ra chuyện gì, anh ta chỉ thấy vui mừng vì hóa ra chị Tiền quen biết người này. Chị Tiền làm ăn kinh doanh lớn, chắc chắn Tổng Giám đốc Khương phải nể mặt mũi chị ấy.