Khương Lan Thính thẳng thừng cúp máy.
Sau khi cúp điện thoại, anh nhìn Hoắc Kiều, nhẹ giọng nói: “Sao em không nói với anh sớm hơn?”
Hoäc Kiều ngồi phịch xuống giường: “Em tự giải quyết được!”
Khương Lan Thính đặt con trai xuống, sau đó cúi người, hai tay bao vây. Hoắc Kiều, hình thành một lực ấn rất mạnh lên chiếc gối trắng như tuyết.
Anh chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm: "Cách giải quyết của em là khóc lóc kể lể với mẹ sao? Sau đó mẹ sẽ ra mặt thay thế người tên là Tiếu Bạch kia hả? Quả thực là một biện pháp tốt, nhưng em đã kết hôn rồi... cô Hoắc à!”
Sau đó, anh lại gọi cô: “Bà Khương.”
Anh gọi ba chữ này rất nhẹ nhàng, hơn nữa còn đầy vẻ quyến rũ.
Hoäc Kiều không được tự nhiên, lòng bàn tay cô bị anh giữ lại, chỉ có thể duỗi chân khế đá anh một cái. Cô nói bằng giọng khàn khàn đến chính cô cũng không thể tin được: “Khương Lan Thính.”