Khương Lan Thính nhìn cô chằm chằm, đặt di động xuống, thản nhiên nói: "Có điện thoại của em.”
Hoắc Kiều cũng không nghĩ nhiều.
Cô đi tới cầm di động lên xem, quả nhiên là Tiếu Bạch gọi tới, thời gian cuộc gọi dài hai phút ba giây.
Gô ngước mắt lên, hơi kinh ngạc nói: "Anh nghe điện thoại à?”
Khương Lan Thính không phủ nhận, gật đầu: "Nghe!”
Nói xong, anh đi đến quầy bar nhỏ lấy nước đưa cho cô, nói rất tự nhiên: "Lần sau khi nhận kịch bản thì tốt nhất là đưa cho anh xem qua! Sự thật chứng
minh, tầm nhìn khi nhận kịch bản của em không được tốt lắm, tối nay vị Tiếu Bạch này còn phải nói chuyện rõ ràng về kịch bản với em."