Bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều chứa đầy ẩn ý.
Hoắc Kiều chưa chuẩn bị kỹ.
Đối với Khương Lan Thính mà nói thì lần làm tình này cũng tới bất ngờ nên không kịp chuẩn bị gì.
Nhưng dù sao anh cũng đang ở độ tuổi sung sức, lúc này anh đã có cảm giác, muốn kiềm chế cũng hơi đau khổ... Anh muốn tôn trọng Hoắc Kiều, nên cho dù anh không buông tay, nhưng cũng không tiến thêm bước nữa.
Nơi thân thể chạm nhau, lao nhanh như muôn nghìn binh mã...
Hoắc Kiều muốn nói chuyện, nhưng nụ hôn của Khương Lan Thính lại lần nữa rơi xuống, anh ngậm môi cô, nhẹ nhàng mút hôn, mặc dù mang theo dục vọng nhưng lại vô cùng dịu dàng...
Họ hôn nhau thật lâu.
Thời gian dần trôi qua, Hoắc Kiều nhẹ nhàng ôm cổ của anh, cô nghĩ, thay vì hai người đều khó chịu, chỉ bằng thoải mái làm một chút...
Phụ nữ có bằng lòng hay không, thực ra đàn ông hiểu rõ nhất.
Khương Lan Thính cúi đầu, nhìn cơ thể thơm tho mềm mại trong lòng, anh khẽ hỏi: “Em chắc không?”