Tim Hoắc Kiều đập nhanh.
Cô che ống nghe, nói với bên kia: “Vậy em đi đón anh nhé?... Ừ, bây giờ em đang rảnh.”
Khương Lan Thính khẽ cười: “Đến thẳng khách sạn đi! Anh đặt khách sạn Hilton ở thành phố C, em đến trước thì nói tên anh là được. Đúng rồi... Em đến thì đun chút nước sôi để nguội trước đi, Khương Sanh hơi đói bụng mà ở trên xe không tiện pha sữa bột.”
Lời nói của anh cực kỳ tự nhiên, làm cho người ta không thể từ chối.
Hoắc Kiều khẽ ừ: “Được! Bây giờ em sẽ qua đó! Anh qua đây mấy ngày?”
“Một tuần!”
Khương Lan Thính nói vô cùng kiên quyết: “Vì một tuần này mà anh đã liên tục tăng ca suốt một tuần, có lúc Khương Sanh còn ngủ cả trên đùi anh.”
Trong lòng Hoäc Kiều vừa chua xót vừa ngọt ngào, cảm xúc ngổn ngang không nói nên lời.
Nhưng cô biết, trong đó có sự tiếc nuối.
Rõ ràng họ vẫn là vợ chồng, nhưng lại bỏ lỡ những năm tháng đó, nếu họ còn
trẻ đương nhiên có thể không thèm để ý mà tiêu xài thời gian, nhưng họ đều là người trưởng thành hơn ba mươi tuổi cả rồi.
€ô hơi buồn bã. Chị Hồng từ phía sau đi tới: “Là người chống lưng của em à?” Hoắc Kiều cúp máy.
Cô dở khóc dở cười nhìn về phía chị Hồng: “Chuyện này em định để mẹ em thương lượng với đoàn làm phim, nếu như là về vấn đề tài chính, vậy thì hoàn toàn không thành vấn đề. Hơn nữa phía đối phương chắc là cũng sẽ nể mặt bố eml”