Chị Hồng lập tức nói rõ: “Đạo diễn, tôi không quan tâm người chống lưng cho tên Tiếu Bạch kia là ai, nhưng việc cậu ta dám ngang nhiên leo lên đầu tôi ngồi như vậy thì không được! Đúng là Hoắc Kiều chỉ là người mới trong giới điện ảnh, nhưng cô ấy cũng từng được đạo diễn quốc tế tuyển chọn, do không may. mắn nên mới phải rời khỏi đoàn làm phim mà thôi... Sao lại đến phiên một người mới như cậu ta chỉ đạo diễn xuất chứ? Lấy được giải thưởng diễn viên mới thì hay lắm à, rốt cuộc là dựa vào thực lực giành được hay là nhờ ngủ được, đạo diễn ông nói thử xem.”
Vẻ mặt đạo diễn trở nên khó xử.
Chị Hồng dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ông cũng biết bối cảnh của Hoắc Kiều chúng tôi mà, làm sao có thể đi xách giày cho Tiếu Bạch được chứ! Cậu ta nằm mơ đấy à, đéo có cửa đâu!”
Cô ấy mạnh mẽ đến mức đạo diễn đổ mồ hôi hột, sau đó ông ấy nhắc nhở: “Chúng ta nói chuyện văn minh, nói chuyện văn minh thôi!”
Chị Hồng cười khẩy: “Văn minh thì cũng phải xem đó là ail”
Đạo diễn sờ mũi, cuối cùng hết cách nên đành nói thật: “Bộ phim này của chúng ta, nhà đầu tư lớn nhất chính là Tiếu Bạch... Vị kia, các cô biết đấy, tôi cũng rất khó xử! Ôi, nếu sau đó có ai đó châm ngòi thổi gió thì ngay cả khoản tiền còn lại cũng không lấy được. Đến lúc đó làm sao chúng ta có thể quay tiếp bộ phim này, tâm huyết của cả đoàn làm phim đều đổ vào đây hết.”