Bóng người trong gương chiếu hậu từ từ nhỏ dần rồi biến mất.
Đến khi sực tỉnh thì trong mắt Hoắc Kiều đã ngân ngấn nước mắt.
Chị Hồng khẽ an ủi: “Thời gian quay phim tổng cộng chỉ có ba tháng. Hơn nữa, trong lúc đó không phải cũng có nghỉ phép sao! Kiểu gì cũng sẽ gặp nhau
thôi, Tổng Giám đốc Khương cũng đã nói anh ấy sẽ đến thăm mài!”
Chị Hồng nói xong thì vỗ đùi Hoắc Kiều: “Kết hôn mấy năm rồi mà vẫn còn mặn nồng như vậy là hiếm lắm đấy!”
Chị Hồng là người quản lý mới ký hợp đồng nên cũng không biết chuyện lúc trước.
Chỉ tưởng rằng họ là đôi vợ chồng trẻ quấn quýt nhau thôi! Hoäc Kiều không giải thích.
Cô cũng không muốn để chuyện riêng tư nhập nhằng với công việc, cô cười khẽ rồi nhắm mắt nghỉ ngơi: “Đâu có mặn nồng đến thế”