Hoắc Kiều rất mệt mỏi.
Cô cúp điện thoại rồi dựa vào ghế trang điểm ngủ thiếp đi, để mặc thợ trang điểm tẩy trang cho mình... Không biết qua bao lâu, cô mới mơ màng tỉnh dậy.
Là người đại diện gọi cô, còn mười phút nữa là đến giờ lên đường. Hoắc Kiều oán than thảm thiết.
Cô nhắm mắt lại, nhỏ giọng kêu gào, mang theo chút nũng nịu: "Vậy thì mười phút sau hãng gọi em! Chị không biết em buồn ngủ cỡ nào đâu."
Người đại diện tên là Chị Hồng.
Chị Hồng quay lại, nhìn người đàn ông đứng ở cửa, khoát tay, khế nói: "Hết cách! Gắt ngủ, tôi không làm gì được."
Khương Lan Thính bỏ đồ trong tay xuống.
Anh bước tới chiếc ghế sô pha bên cạnh Hoắc Kiều ngồi xuống, những người khác cũng tự giác ra ngoài, anh nhìn khuôn mặt đang ngủ của cô, và cả quầng thâm mờ nhạt dưới mắt, anh nghĩ, hẳn là cô chưa bao giờ phải chịu khổ như vậy.