Khương Lan Thính bước ra khỏi phòng thay đồ.
Hoắc Kiều ôm Tiểu Khương Sanh hôn lấy hôn để, giọng nói của cô cũng dịu dàng: “Mẹ phải đi công tác một thời gian, con phải nghe lời bố và vú em, biết chưa?”
Tiểu Khương Sanh bập bẹ: "Mạ mạ, mạ mạ..."
Nước miếng chảy dài.
Khương Lan Thính thấy vậy rất đau lòng, nhưng vẫn cố tỏ vẻ thoải mái nói: “Nó còn nhỏ, nghe có hiểu gì đâu?”
Hoắc Kiều nhẹ nhàng mỉm cười. Hai người cùng nhau xuống lầu, Hoắc Kiều ôm con trai, anh xách hành lý. Dù sao thì cũng sắp phải chia tay.
Bên cạnh chiếc xe bảo mẫu, Hoắc Kiều ôm Tiểu Khương Sanh không muốn buông tay.
Người đại diện của cô biết Khương Lan Thính, hàn huyên vài câu rồi mới nhỏ giọng nhắc nhở Hoắc Kiều: “Thời gian có hạn, chúng ta đi trước, sau một tuần chị sẽ xem xem có thể điều chỉnh thời gian cho em về thành phố B một chuyến
để đoàn tụ với gia đình hay không.”