Hoắc Kiều nhìn ra ngoài.
Người hầu cũng không dám nhìn vào bên trong, một lát sau, Hoắc Kiều gật đầu: “Nói cho cô ấy biết, tôi sẽ xuống lầu ngay.”
Người hầu xuống lầu chuyển lời.
Hoắc Kiều vuốt ve Tiểu Khương Sanh, nhỏ giọng nói với Khương Lan Thính: “Em xuống lầu xem thử.”
Vốn dĩ, Khương Lan Thính cũng muốn xuống cùng.
Nhưng nghĩ lại, vẫn thôi.
Anh cũng không muốn hành động như một cậu bé không trưởng thành, vì thế đặt con trai lên thảm, lấy đồ chơi cho cậu bé chơi, xung quanh thảm có lan can nhỏ, không sợ cậu bé bò ra ngoài.
Anh bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Thật ra những chuyện này, hoàn toàn có thể giao cho người hầu.
Nhưng phòng ngủ chính là không gian riêng tư của hai vợ chồng, anh nghĩ, không nên cho người hầu vào.
Khoảng mười phút sau, ở cầu thang vang lên tiếng bước chân, biết Hoắc Kiều đã trở lại, khi cửa mở, anh cao giọng hỏi: “Nói chuyện gì thế? Có chuyện gì quan trọng à?”