Hoắc Minh không phản đối, giọng điệu cũng dịu đi rất nhiều: “Đi đi!” Khương Lan Thính từ từ lên lầu.
Phía trên lối đi nhỏ, ánh đèn chùm rực rỡ, chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của anh, thậm chí sâu trong nội tâm anh còn có chút lo lắng, cũng có chút háo hức, anh muốn mau chóng được thấy Hoắc Kiều nhưng anh lại sợ nếu thấy quá nhanh thì có thể sẽ chia ly trong tức khắc.
Anh không gõ cửa, sau khi đẩy cửa ra, lập tức liền thấy Hoäc Kiều đang ôm Tiểu Khương Sanh, ngồi trên sô pha bên cửa sổ dỗ trẻ con.
Đêm khuya, trăng sáng...
Vẻ mặt Hoäc Kiều rất dịu dàng, cô nhìn vào ánh mắt của Tiểu Khương Sanh, anh chưa từng thấy qua, không có gì có thể so với giờ khắc này càng làm cho anh cảm thấy, là anh làm cho Hoắc Kiều từ con gái lột xác thành một người phụ nữ.
Anh rón rén đi qua.