Hoắc Minh vốn định đâm chọt anh vài câu.
Nhưng nhìn Khương Lan Thính như vậy, còn cả Hoắc Kiều đang ôm Tiểu Khương Sanh, ông ít nhiều lo lắng.
Ông không muốn trên con đường tình cảm của đứa con gái nhỏ lại tăng thêm trắc trở.
Ôn Noãn đúng lúc đưa chén trà cho ông.
Dưới ánh đèn, mặt mày bà dịu dàng, mà tình cảm vợ chồng bọn họ sâu đậm, chỉ một động tác hay một ánh mắt cũng đủ để biết suy nghĩ của đối phương, cho nên dẫu lúc này Hoäc Minh có bất mãn nhiều đến đâu, cũng sẽ tạm thời ép xuống, lời châm chọc đến bên miệng cũng biến thành một câu thờ ơ: “Tới rồi đấy à?”
Khương Lan Thính tỏ vẻ cung kính.
Anh liếc nhìn Hoắc Kiều rồi mới tiếp chuyện với Hoắc Minh: “Bố, vốn dĩ nên trở về thăm bố mẹ cùng với Hoắc Kiều từ sớm mới phải, là con sơ suất! Con xin lỗi”
Hoắc Minh nhàn nhã uống trà, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Một lát sau, ông đột nhiên nói với vợ: “Ôn Noãn, em đưa Hoắc Kiều và cháu lên lầu trước đi, giờ này Tiểu Khương Sanh cũng nên đi ngủ rồi.”