Toàn thân Hoắc Kiều cứng đờ.
Đã rời xa nhau quá lâu, dù sao hai người cũng xa lạ rất nhiều.
Cô hơi mất tự nhiên, vừa tiếp tục giặt quần áo của con trai, vừa nói: “Bình thường chủ yếu vẫn là người giúp việc làm, lúc nào người giúp việc không có mặt thì tôi mới phải làm.”
Khương Lan Thính không nhịn được nói: “Sau này những lúc người giúp việc không có mặt thì để anh làm.”
Mặc dù anh chưa từng đụng vào việc nhà, nhưng anh cảm thấy Hoắc Kiều nên là một cô gái mười ngón tay không dính nước xuân, sau này cô còn phải làm một ngôi sao điện ảnh, cô không nên vùi đầu vào việc nhà như vậy.
Nghe anh nói vậy, Hoắc Kiều chỉ cười nhạt: “Để sau rồi nói!”
Bởi vì cô không còn dám ôm hy vọng gì với anh nữa, là bởi vì cô đã mong chờ. rất nhiều thứ, cũng khát khao rất nhiều thứ, cuối cùng đều đổi lấy một kết cục đây thất vọng, vậy nên cô chỉ coi những lời này của Khương Lan Thính như lời ngon tiếng ngọt bình thường của đàn ông, tùy tiện nghe rồi quên đi.