Cô vẫn chưa phát hiện ra anh.
Mãi cho đến buổi công chiếu ngày hôm sau, cô đứng trên sân khấu hát xong ca khúc chủ đề bằng Tiếng Anh kia, xuống sân khấu, cô mới phát hiện Khương Lan Thính ở ngay bên dưới, anh ôm con xem cô biểu diễn.
Anh ngồi ở vị trí ngay bên cạnh cô, im lặng chăm chú nhìn cô.
Dường như anh đã chờ cô rất lâu...
Trong một giây đó, tâm trạng của Hoäc Kiều vô cùng phức tạp, nhưng ở nơi này có rất nhiều người đang nhìn cũng như người quen của cô, cô vẫn cố gắng đè nén và kiếm chế, đi xuống dưới, Khương Lan Thính đứng dậy đón cô.
Vô số ống kính nhắm thẳng về phía họ.
Dưới vô số ống kính máy ảnh, anh cúi người hôn lên hai má cô, không nói gì... Bởi vì trên thế giới này, anh chính là người không có tư cách nói chúc mừng cô nhất, bởi vì vốn dĩ nhân vật nữ chính này thuộc về cô.
Khóe mắt Hoắc Kiều hơi ẩm ướt.
Bộ phim điện ảnh này từng là giấc mơ của cô.
Khi đó, vì tức giận nên cô mới nói muốn hai người cùng bình tĩnh lại một chút, thế nhưng thật ra cô cũng từng âm thầm ảo tưởng, nếu cô gây dựng được thành tựu trong sự nghiệp, có phải trong lòng Khương Lan Thính, cô sẽ không chỉ có mỗi ngoại hình xinh đẹp mà thôi?