Hoắc Kiều không đồng ý.
Bờ vai mảnh khảnh của cô dựa lên cửa, mái tóc dài xõa tung, tản ra sau lưng, toát ra một hương vị trưởng thành khó tả. Tay cô đặt trên vai Khương Lan Thính, khẽ thì thầm: “Không được... Khương Lan Thính, không được!”
Trong ánh sáng mờ mờ, ánh mắt anh sâu thẳm.
Một lúc lâu sau, anh mới thấp giọng hỏi: “Những năm này, em có nhớ anh không?”
Hoắc Kiều cười chua xót: “Nhớ! Đầu nhớ tới những chuyện tốt đẹp, như vậy sẽ khiến tâm trạng của mình vui vẻ hơn một chút...”
Dù sao thì một hai năm đó, cô mang thai ở nước ngoài, không thể trở về.
Thật ra rất cô đơn.
Khương Lan Thính cúi đầu, nhìn khuôn mặt mịn màng như ngọc của cô, hồi lâu sau anh cũng không làm gì khác, giọng dịu dàng: “Em ngủ cùng con! Anh ngủ ở phòng dành cho khách”
Anh nói sẽ đi, nhưng vẫn bế cô tới giường, đặt cô xuống đuôi giường.