Hoắc Kiều nhẹ giọng hỏi: “Nói gì?”
Khương Lan Thính nhìn cô hồi lâu, dịu dàng nói: “Về chuyện của chúng ta, về tương lai của chúng ta... Hoắc Kiều, được chứ?”
Anh rất bình tĩnh, như bàn chuyện trong công ty, nhưng lại nhẹ nhàng hơn một chút.
Trong phòng ngủ, ánh đèn vàng ấm áp. Tiểu Khương Sanh ngủ ngon lành, trông rất ngoan rất đáng yêu.
Hoắc Kiều nhìn con trai, đoán ra Khương Lan Thính muốn nói chuyện gì, cô không từ chối mà nhạt nhão nói: “Sang phòng sách đi!”
Nhưng Khương Lan Thính lại nói: “Đến phòng máy chiếu đi! Phòng sách quá nghiêm túc, Hoắc Kiều, chúng ta là vợ chồng, không phải là quan hệ giữa cấp trên và nhân viên.”
Hoắc Kiều cười nhạt.
Khương Lan Thính gọi vú em, nhờ họ trông Tiểu Khương Sanh giúp, anh dẫn Hoäc Kiều sang phòng máy chiếu, còn anh lại qua phòng sách mang theo một
tập tài liệu... Là anh vừa chuẩn bị xong.