Khương Lan Thính và ông Khương đều không đưa ra được kết quả.
Sau đó, khi anh ở một mình với mẹ, bà Khương ôm Tiểu Khương Sanh yêu thích không buông tay, vừa dỗ dành cháu vừa nói với con trai: “Lan Thính, chuyện mình thì quáng, chuyện người thì sáng! Con chỉ nghĩ đến tình cảm của con với Hoäắc Kiều, nghĩ liệu con có yêu con bé không, hay con bé có yêu con không... Nhưng tình cảm và hôn nhân của các con, ngay từ đầu Hoắc Kiều không hề có lỗi với con. Cho dù con bé không quên được chuyện của Tống Thanh Thanh, đó chẳng phải là bản chất bình thường của con người sao? Nếu lúc ấy cô ta chết, con và con bé tình cảm thắm thiết, như vậy có vẻ máu lạnh.”
“Chuyện này con cũng nên nhường con bé.”
“Bây giờ các con cũng có con trai lớn như vậy, chỗ thiếu vắng đã bộc lộ ra, hơn một năm, con không ở bên con bé, con bé vẫn kiên trì đến đây ngày đêm chăm sóc! Con còn muốn con bé giống như xưa, sao có thể, hiện giờ con bé không chỉ là một người vợ, còn là một người mẹ, con bé có giận con thì cũng đúng thôi.”