Hoắc Kiều nói lảng sang chuyện khác.
Cô rũ mắt khẽ cười nói: "Tôi không đi với anh nữa, vú em sẽ đi cùng anh, Khương Sanh rất thân thiết với bà ấy."
Khương Lan Thính trở nên tức giận: "Hoắc Kiều!"
Hoắc Kiều bình thản nói: "Nếu anh thấy tôi bốc đồng vậy thì tùy anh! Khương Lan Thính, tôi vất vả nuôi con, không phải để nghe mấy lời này từ anh! Anh cho. rằng tôi cứ chăm chăm để ý chuyện năm xưa, nhưng tôi lại thấy tất cả nhiệt tình của tôi năm đó chỉ đổi lấy sự hờ hững từ anh thôi
Cô không muốn nói nữa, Khương Lan Thính cũng đành thôi.
Không nói chuyện quá khứ, chỉ riêng hiện tại, anh có cảm giác bất lực sâu sắc, bởi vì Hoắc Kiều không yêu anh... Tất cả lời nói và hành động của cô đều thể hiện cô không còn yêu anh nữa.
Khương Lan Thính nhìn cô thật sâu.
Thật ra trong lòng anh đã có quyết định, anh chưa bao giờ là người biết nhân nhượng.